Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
♥️ (¯`•♥️Chào mừng bạn đến với Cassiopeia Family ♥️•´¯) ♥️

Share | 
 

 [Long fic] Người Tôi Yêu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
shara1206
Newbie
Newbie
avatar

Tổng số bài gửi : 17
Thank : 1
Join date : 19/09/2010
Age : 28
Đến từ : ๑۩۞۩๑♥Gia tộc JAE KUTE - BỒ NHÍ ♥๑۩۞۩๑

Bài gửiTiêu đề: [Long fic] Người Tôi Yêu   2010-09-30, 10:38 pm

Đây là một trong những fic mình thích nhất nên mình đã xin ss Rồng (là au của fic này) cho mình post sang 4rum và đã được ss ấy đồng ý
Smile Smile
Thanks ss Rồng nhiều lắm, em yêu ss lắm Sad . Và mong mọi người ủng hộ cho ss Rồng luôn nhá ^.^


Trích dẫn :


(¯`•♥️Heo Bông♥️•´¯ )
19:53 27-09-2010
ss Rồng thân mến, ss vui lòng cho em post fic Người tôi yêu sang forum cassvn.fare-forum.net nhe ss iu, bạn Van admin forum đã xin ss re-post 2 fic Chiến thần và Hello my pig rùi, nhưng riêng em lại rất thích fic Người tôi yêu nên em muốn re-post fic này qua cho các bạn cùng đọc ^ ^
#
yunyunjaejae

yunyunjaejae
22:35 29-09-2010
được thôi em ^^

Heo Bông ở đây là mình ý nhá.




Title: Người tôi yêu


Author:yunyunjaejae



Disclaimer: DBSK belongs together



Pairing: nhìn tên tg reader biết ngay là ai liền, jae


Rating: 13 (có gì thì tg sẽ cảnh báo)



Length: tùy thuộc vào readers


NOTE: BẠN ĐANG SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG PHÂN BIỆT BẤT CỨ THỨ GÌ





NGƯỜI TÔI YÊU







Giới thiệu nhân vật




Jung Yunho: tổng giám đốc tập đoàn J.Co, có thói trăng hoa từ nhỏ, háo thắng



Kim Jaejoong: nhân viên của J.Co, nhà rất nghèo, ghét nhất những người giàu có và đẹp trai, tính rất trầm



Kenichi Matsuyama ( biệt danh: L): chuyên viên máy tính, là một nhân vật kỳ lạ nhưng lại rất nhiệt tình, bạn thân của jaejoong, cậu rất thích người này



Lee HyoRi: bạn gái của yunho, là một tiểu thư đanh đá và chịu chơi, rất yêu yunho, sẵn sàng làm bất cứ thứ gì để có được anh



Hạ Quân Tường: giám đốc công ty thời trang lớn nhất ở hàn Quốc, là một người có yêu cầu cao trong công việc, rất nghiêm khắc



Selina: bạn gái của Quân Tường, người mẫu hàng đầu Châu Á nhưng lại có tính an phận, muốn kết hôn với quân tường để trở thành người nội trợ đảm đang của anh



Summary: Jaejoong àh! Phải làm thế nào em mới không quay lưng lại với tôi?







CHAP 1




Đôi mắt mệt mỏi chầm chậm mở, đầu cậu nhức nhối vô cùng, cậu cố gắn xác định nơi đây là đâu nhưng không thể, trước mắt cậu chỉ toàn là một màu trắng xóa, toan ngồi dậy nhưng cậu cảm thấy cơ thể nặng trịt, dường như có một cái gì đó đè lên cậu khiến cậu không thể ngồi dậy được



_A!




Cậu rên khẽ khi bật xuống gối một lần nữa và lần này cậu đã khiến một người sực tỉnh giấc




_JOONGGIE!- anh vui mừng nắm lấy tay cậu- EM SAO RỒI? MỆT LẮM KHÔNG? EM CÒN ĐAU Ở CHỔ NÀO KHÔNG? SAO EM KHỜ QUÁ VẬY? ĐẦU EM CÓ SAO KHÔNG?



Anh hỏi một tràng, tay không ngừng nắm lấy đôi vai gầy của cậu lắc lấy lắc để khiến đầu cậu càng ong lên




_DỪNG LẠI ĐI!-cậu hét lớn khi không chịu nổi những câu hỏi liến thoắng của anh- đây là đâu?- cậu khó chịu



_Đây là nhà anh, em sao rồi, đầu còn đau không? Sao em ngốc quá vậy, sao lấy chai rượu đó đập vào đầu mình, cũng may là chai đó nhỏ, nếu to một chút chắc chết quá



Anh lo lắng vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán rồi khẽ chạm vào vết thương đã được băng bó trên đầu một cách cẩn thận- em biết lúc em ngất, anh như phát điên lên được






--------------------------flashback----------------------------




_QUẢN GIA! QUẢN GIA ĐÂU RỒI!




Bế một jaejoong đã lã người với một cái đầu bê bết máu trên tay, đầu anh như mụ đi khi thấy máu nhỏ ra ngày càng nhiều




_GỌI BÁC SĨ CHO TÔI! MAU LÊN! BỮA NAY CÁC NGƯỜI ĂN CÁI GIỐNG GÌ MÀ CHẬM NHƯ RÙA VẬY! MAU LÊN! CẬU ẤY MÀ BỊ GÌ, CÁC NGƯỜI CŨNG CÚT HẾT LUÔN ĐI




Mọi người trong nhà đều hốt hoảng, chưa bao giờ họ thấy cậu chủ của họ như vậy cảm anh như mất bình tĩnh khi thấy cậu như vậy



_Bọn khốn kiếp, Joonggie mà có chuyện gì tao giết hết lũ chúng mày - anh rủa thầm trong bụng






-------------------------end flashbach------------------------







Cậu loạng choạng ngồi dậy, cậu không muốn ở một nơi mà cậu luôn cho là nó bẩn thỉu và không xứng đáng với cậu như vậy




_Em nằm xuống đi, em còn yếu lắm




Anh vội vã ấn cậu xuống giường, anh biết, cậu vẫn không ưa anh, anh cũng biết, cậu không muốn ở đây nhưng…anh muốn cậu ở bên anh, anh muốn lưu giữ mùi hương của cậu trong ngôi nhà này




_Em nằm xuống đi mà!-anh lại ấn cậu xuống khi cậu cố gắn gượng dậy một lần nữa




_Bỏ tôi ra!- cậu gạt phắt tay anh ra một cách bực bội




_không được, em còn yếu lắm, em cứ nằm đây nghỉ đi, anh sẽ gọi điện về nhà xin phép dùm cho em mà! Nằm xuống đi




Anh lại cố gắn ấn cậu xuống giường một lần nữa khiến đôi mày cong vốn đã cau lại nay càng nhăn nhó hơn




_DẸP CÁI TRÒ ĐÓ CỦA ANH ĐI, ĐỪNG CÓ LÀM PHIỀN ĐẾN TÔI!




Cậu hét toáng lên rồi đẩy anh ra, cậu bật xuống giường rồi chạy thật nhanh mặc cho anh la ó phía sau. Con đường Seoul đã vắng người, có lẽ giờ này đã rất khuya rồi, nhưng cậu không quan tâm, hai bàn chân đi vội vã quên mang giày đã bị xướt đến bật cả máu, cậu cũng không quan tâm, cái cậu quan tâm ngay bây giờ là làm sao tránh cái tên vẫ í ới gọi cậu ở phía sau ấy, cái tên đã mang lại biết bao nhiêuu rắc rối và bực dọc




_JOONGGIE! EM LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY? EM BIẾT EM ĐANG SỐT KHÔNG? EM MUỐN CHẾT HẢ?




Anh kéo tay cậu thật mạnh khiến Jaejoong ngã nhào vào Yunho




_THẢ TÔI RA! ANH LÀM CÁI QUÁI QUỶ GÌ VẬY?




_JOONGGIE! ANH BIẾT EM KHÔNG ƯA GÌ ANH NHƯNG....- anh ngừng lại một lúc khi nhìn thấy bàn chân thấm máu của cậu - ....LÀM ƠN ĐỪNG TỰ HÀNH HẠ MÌNH NHƯ VẬY ĐƯỢC KHÔNG? EM BIẾT ANH ĐAU CƠ NÀO KHI EM NHƯ VẬY?




Đến nước này thì anh không thể kiềm chế được nữa, cậu có biết anh lo cho cậu biết chừng nào khi cậu tuôn chạy như thế, cậu có biết anh đau cỡ nào khi thấy bộ dạng của cậu lúc này không




_LÀM ƠN ĐỂ TÔI YÊN CÓ ĐƯỢC KHÔNG? ANH BIẾT LÀ SƯ XUẤT HIỆN CỦA ANH KHIẾN TÔI PHIỀN LẮM KHÔNG? TÔI MỆT MỎI LẮM RỒI, ANH BIẾT KHÔNG HẢ?- cầu gào lên trong nước mắt




_Anh…




_ANH NHÌN ĐI!- cậu chỉ vào vết thương trên đầu mình- CÁI NÀY LÀ DO ĐÁM BẠN QUÝ HÓA CỦA ANH TẶNG CHO TÔI ĐẤY! TẠI SAO ANH CỨ THEO TÔI HOÀI VẬY? TÔI GHÉT ANH LẮM, ANH ĐỪNG CÓ ĐI THEO TÔI NỮA ĐƯỢC KHÔNG?




-Joonggie! Nghe anh, anh…- anh nắm lấy bàn tay đang run lên của cậu, anh đau khi nghe cậu nói như vậy, cậu có biết không?




_LÀM ƠN ĐỂ TÔI YÊN! ĐƯỢC KHÔNG? TÔI MỆT MỎI LẮM RỒI! SAO ANH CỨ THEO TÔI HOÀI VẬY? TÔI ĐÂU CÓ LÀM GÌ ANH ĐÂU! LÀM ƠN ĐI! THA CHO TÔI ĐI!




Cậu quỳ mộp xuống đất, cậu nấc lên khiến anh đau nhói trong lòng




_Joonggie!




_Yunho ah! Trên đời này còn rất nhiều người đẹp hơn tôi, giàu hơn tôi, sang trọng hơn tôi, có rất nhiều nhều đấy, anh chọn ai cũng được, tại sao cứ phải là tôi cơ chứ? tôi không có gì cả, anh nhìn đi - cậu chỉ vào mình - tôi không có gì cả, làm ơn đừng bám theo tôi nữa




Cậu nhìn anh một cách van lơn, anh đau lắm, tại sao tất cả mọi người đều đổ gụt trước anh nhưng cậu thì không? Tại sao mọi người đều say mê anh nhưng cậu thì không? Tại sao? Tại sao? Tại sao chứ?




Nuốt nước mắt vào lòng, anh nâng cằm cậu lên nhìn thẳng vào đôi mắt đang mọng nước của cậu, trong đôi mắt ấy, anh nhìn thấy sự đau khổ của cậu, ánh nhìn van nài của cậu, trong đôi mắt cậu chỉ có đau khổ, đôi mắt đó không hề có chổ cho anh tồn tại




"Dù anh có cố gắng như thế nào thì em vẫn không thay đổi sao Joonggie?"




_Được rồi, Joonggie!.... Anh thề sẽ không làm phiền em thêm một lần nào nữa - anh lại một lần nữa nhói lên khi nhìn thấy niềm vui lóe lên trong mắt cậu” chẳng lẽ anh chi mang lại đau khổ cho em thôi sao, Joonggie?” - nhưng em có thể đồng ý với anh một việc không?




Cậu gật đầu mà không cần suy nghĩ, cậu vui lắm, rốt cục cậu cũng có thể thoát khỏi anh rồi





Anh từ tốn cúi xuống bàn chân đang rướm máu mà cậu đã quên mất, nâng nó lên một cách nhẹ nhàng và đặt nó vào đôi giày cũ kỹ của cậu, anh nói khẽ:




_Chân em sẽ đau nếu cứ tiếp tục như thế. Anh sẽ đau lắm...




Giọng anh như lạc đi khi nói ra bốn từ cuối




_Tôi mang giày rồi thì anh sẽ không theo tôi nữa phải không?




Cậu để yên cho bàn chân nằm trong tay anh, anh không đáp mà chỉ khẽ cười, một nụ cười chua xót, cậu có hay không?




_Anh có thể đưa em về nhà được không? Coi như là lần cuối cùng




Cậu đồng ý, vô tư bước về nhà, cậu không hay biết có những giọt nước nóng hổi lăn dài trên đôi má xương xương của anh, cậu không thấy cái mím môi để kìm nén tiếng lòng đang thổn thức của anh. Người đi trước, kẻ đi sau....




_Tới nhà tôi rồi! Tôi vào đây, anh hãy nhớ những gì anh hứa với tôi




_Em vào đi




Cậu quay mặt bước vào nhà mà không một lần quay lại nhìn anh, và cậu cũng không bao giờ nghe thấy " anh yêu em nhiều lắm, Joonggie ah!" từ anh.




Quay đi khi bóng cậu khuất sau cánh cửa, anh nhẹ nhàng rút chiếc điện thoại đời mới ra và nhấn vào số có cái tên " ác quỷ số 2"




_Mai tao về Mỹ, mày lo liệu mọi việc đi




END CHAP 1








CHAP 2





3 năm sau




_Mọi vật có vẻ như thay đổi nhiều quá mày nhỉ?




Quay sang thằng bạn chí cốt đang lái xe với gương mặt nhăn nhó, anh trưng cho mình một nụ cười sát thủ, nụ cười mà tự cổ chí kim chưa có ai thoát được (đó là theo anh nghĩ vậy thôi)




_Tao chẳng thấy thay đổi cái gì cả, chẳng có cái gì mới hết - hắn nói với vẻ khá bực bội




_Phải không đó! Tao mới về mà mày mừng tao bằng cách trưng cái mặt cau có ấy à? Muốn chết hả?




_Hừ! Mày mà không phải bạn thân của tao thì đừng hòng gọi tao vào giờ này, mới sáng sớm.




_Sáng cái đầu mày, mày không biết coi giờ à? 11h 45 rồi đó anh hai ơi - anh chỉ chỉ vào đồng hồ được gọi là đắt nhất thế giới của mình - Bộ hôm qua đi bar à?




_Chứ mày nghĩ tao đi đâu đây, nó là nguồn sống của tao mà.




_Ha...ha...ha – anh cười to - Mày đúng là bạn của tao, hai chúng ta giống nhau y hệt, ha...ha...ha...ha




_Park Yoochun này mà không ở bar thì cá sống trên trời, chim lặn dưới nước đấy - hắn cười khẩy nhìn anh - Mày có bồ chưa?




_ Có, một em bốc lửa, hết ý!




_Ghê quá ta, mấy tháng đây?




_Ba năm rồi, thôi lo chạy đi, tao mệt quá, ngồi mười mấy tiếng đồng hồ rồi, tao ngủ chút đây, chừng nào tới thì kêu tao dậy




Nhìn thấy Yunho cởi chiếc áo khoác phủ lên mặt, hắn lắc đầu ngán ngẩm, mong rằng thằng bạn thân của mình thật sự quên được người đó.





J.Co




_Jaejoong ah! Cậu mang vào phòng họp 12 chai nước lọc nha.




_Vâng




_Jaejoong ah! Cậu photo cho tôi cái này đi, mỗi thứ 12 bản




_Vâng




_Jaejoong ah, Jaejoong ah….Jaejoong ah





Cậu - Kim Jaejoong, hiện đang là…tạp vụ trong phòng kinh doanh của công ty hàng đầu Hàn Quốc J.Co. Công việc bận bịu khiến cho cậu không có thời gian lo cho bản thân khiến cậu trở nên gầy nhom lại, tuy vậy nó vẫn không khiến cho vẻ đẹp của cậu bị lu mờ đi, đôi môi mọng đỏ vẫn thách thức lòng kiên nhẫn của người khác, đôi mắt to đen chứa đựng cả bầu trời đêm huyền dịu luôn cuốn hút những ánh nhìn đến ngây dại và một làn da trắng mà các anh đồng nghiệp cho rằng nó nõn nà như em bé khiến ngườii khác như phát điên khi chạm vào




“Nghe điện thoại đi! Jaejoong nghe điện thoại đi”




Nếu như đây là lần đầu tiên bạn nghe thấy tiếng chuông điện thoại này, bạn chắc chắn sẽ khóc thét lên vì chất giọng “ như- đến- từ- địa- ngục” ấy, nhưng đây là phòng kinh doanh của J.Co và jaejoong đã làm ở đây 2 năm rôi nên chuyện này là…bình thường




Nhìn vào màn hình, đôi môi cậu chợt vẽ ra một nụ cười hạnh phúc




_Em nghe đây




_Về thôi, 5h rồi, nhớ mua thêm đồ ngọt- chất giọng “ như- đến- từ- địa- ngục” vẫn vang lên đều đều trong điện thoại




_Được rồi, em về ngay




Gấp điện thoại lại, cậu vội vã thay đồ và chào mọi người để ra về, cậu cũng không quên mua một ít đồ ngọt như lời dặn của người đó, người mà cậu rất quý mến




_L ah! Em về rồi này




Cánh cửa bật mở, cậu mỉm cười bước vào và đóng cửa lại




_Sao anh ăn nhanh quá vậy, em mới mua hôm trước mà lại hết rồi




Cậu vừa nói vừa đem tất cả bánh kẹo vừa mua được vào chiếc khay khổng lồ đặt ở sau bếp




_Anh phải làm việc và anh cần tập trung




L từ tốn đi vào bếp và với tay lấy cây kẹo mút




_Nhưng anh ăn ngọt nhiều quá sẽ bệnh đấy, từ ngày em dọn đến sống với anh, anh chưa hề ăn cơm- cậu chống tay ngang hông nhìn anh




_Vì nó không ngọt




Sau khi để đầy bánh kẹo lên cái dĩa to đùng của mình, anh quay lưng vào phòng làm việc của mình và đóng cửa lại, cậu chỉ biết mỉm cười lắc đầu nhìn anh




_Hôm nay em sẽ nấu lẩu hải sản, anh nhất định phải ăn đó!




Nói rồi cậu với tay lấy cái tạp dề màu hồng có hình heo boo phía trước đeo vào cổ và bắt đầu công việc yêu thích của mình - nấu ăn




8h




_L ah! Em nấu xong rồi, ra ăn cơm thôi! L ah! LLLLLLLLLLLLLLLL AHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!




_Anh ra ngay, em đừng hét




L chậm chạp mở cánh của nặng trịt của mình cùng với cái dĩa trống không trên tay, nhìn thấy một Jaejoong đang bực bội trong người, anh cười nhẹ




_Hôm nay anh sẽ ăn lẩu




Bỏ đi khi thấy hai chữ “ NGẠC NHIÊN” trên mặt Jaejoong, anh nhảy phóc và ngồi xổm trên chiếc ghế gỗ yêu quý của mình




_Vào ăn đi, lẩu nguội mất đấy




Mỉm cười, Jaejoong hồ hởi tiến về bàn ăn đang nghi ngút khói, cậu nói với anh tất cả những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay, anh vẫn ăn một cách “ chăm chỉ” và ngon lành ( ngoại trừ nồi lẩu của Jaejoong còn có hằng hà vô số những chiếc bánh ngọt ngào mà L thích ăn nhất) nhưng cậu biết anh đang lắng nghe cậu nói. L lúc nào cũng vậy, vẫn lặng lẽ như một cái bong nhưng lại rất quan tâm đến người khác. Nhìn anh ăn, bất chợt cậu nhớ lại ngày đầu tiên cậu gặp anh




END CHAP 2


Được sửa bởi shara1206 ngày 2010-10-01, 3:00 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vannie
Admin
avatar

Medal :
Tổng số bài gửi : 233
Thank : 23
Join date : 13/09/2010
Age : 27
Đến từ : ๑۩۞۩๑♥Gia tộc CASSIER - Bà cả JAE ♥๑۩۞۩๑

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Người Tôi Yêu   2010-09-30, 10:49 pm

He he bạn heo bông ấy là shara hả
add blog của tớ nhá
wicked

Tớ cũng thích fic này lắm
Shara đi xin repost những fic hay về rum hộ tớ nha
sevenlove

_________________




Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassvn.fare-forum.net
Hoahoa [hoàng hậu]
Moderator
avatar

Medal :
Tổng số bài gửi : 175
Thank : 18
Join date : 20/09/2010
Age : 25
Đến từ : ๑۩۞۩๑♥Gia tộc JAE KUTE - BÀ NĂM JAE♥๑۩۞۩๑

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Người Tôi Yêu   2010-09-30, 10:55 pm

Fic nào của Rồng mình cũng ủng hộ hết^^
fic này hay đó. nhưng lần sau bạn hãy cách dòng rộng ra hơn 1 chút nhé, và nên chỉnh sửa các lỗi *như viết hoa đầu dòng và tên nhân vật* để cho dễ đọc hơn.
tks bạn đã post:(
@ss Van: ss bị khôn nhớ

_________________
Jae a~~~ What a Face Chồng cứ thế này thì em làm sao nỡ bỏ chồng mà theo thằng khác cơ chớ walk
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassvn.fare-forum.net
shara1206
Newbie
Newbie
avatar

Tổng số bài gửi : 17
Thank : 1
Join date : 19/09/2010
Age : 28
Đến từ : ๑۩۞۩๑♥Gia tộc JAE KUTE - BỒ NHÍ ♥๑۩۞۩๑

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Người Tôi Yêu   2010-10-01, 3:34 pm

@Van: Để tớ cố gắng xin repost mấy fic khác xem được không
Nhiều fic hay quá chả biết xin repost fic nào tiếp theo đây Suspect







CHAP 3









---------------------------flash back----------------------------







Sau vụ xô xác ở vũ trường PPline khiến đầu cậu bị thương, cậu bị cho thôi việc vì đã động đến quý tử của các đại gia ở Seul này. Không việc làm lại thêm một bà mẹ suốt ngày cờ bạc với ý nghĩ “đổi đời” khiến cậu càng thêm mệt mỏi. Định về nhà ngủ sớm để ngày mai đi tìm việc làm mới, cậu mới phát hiện có rất nhiều người ở đó, sợ hãi, cậu nấp vào một góc khuất không xa lắm, đủ để cậu nghe thấy bọn họ nói gì.





_ *** kiếp! Nghèo như cái giống gì mà bày đặt mượn tiền đi đánh bài, nguyên chổ này không đủ để tao bao một đứa cave già - tên to béo với hình xăm con cọp trên cánh tay vừa phì phèo điếu xì gà vừa chỉ trỏ vào ngôi nhà nhỏ của cậu.




_Đại ca! Vậy làm sao đại ca? - một tên ốm tong teo lăn xăng vừa quạt quạt cho người mà hắn gọi là đại ca vừa chỉ chỉ vào nhà




_Thì dỡ hết nhà cho tao, cái gì lấy được thì lấy, cái gì lấy không được thì cũng lấy luôn cho tao, ***kiếp, con đàn bà đó, nó chết cũng không hả được cơn giận của tao nữa, mà nè thằng lùn - hắn phẩy phẩy tay về phía trước




_Dạ đại ca




_Mày lại cái chổ quăng xác con mụ đó lấy xác nó lên, chặt nó làm ba khúc, bỏ bao, cột đá quăng xuống sông Hàn cho tao, như vậy tao mới hả giận được





Jaejoong mở to mắt, tay cậu bịt chặt miệng, cậu như nón thở khi nghe thấy những gì mà tên to béo ấy nói, mẹ cậu đã bị giết, bởi chúng - bọn cho vay nặng lãi, những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau rơi xuống, cậu phải kiềm chế lắm mới không để cho tiếng nấc vang lên





_Mày có nghe nói nó có người nhà nào không?




_Dạ không đại ca, nó nói nó ở một mình, nhưng tụi em thấy quần áo đàn ông trong nhà nó




_NGU! - tên đại ca cốc nó một cái rõ đau - Mày quên nó làm nghề gì à? Nó là gái đó, ĐI





Đợi cho bọn chúng đi xa, cậu nhấc đôi chân nặng nề của mình vào nhà, nó bây giờ không còn là nhà của cậu nữa, tan hoang, cố gắn lục lọi trong đống đổ nát xem còn sót lại gì nữa không, cậu vội bỏ đi ngay





Có lẽ bây giờ đã khuya lắm rồi, những con đường vắng tênh, cậu co ro trên chiếc ghế công viên lạnh lẽo, đêm nay cậu sẽ ngủ ở đây và đêm mai, đêm kia cậu có lẽ cũng ngủ ở đây mất. Trời về đêm lạnh như cắt, chỉ với chiếc áo khoát mỏng tăng như vậy, cậu sẽ chết mất





_Hừ hừ hừ! Lạnh quá, sao lạnh quá vậy trời - Cậu thu người lại như con tôm nhưng vẫn không thoát khỏi cái lạnh buốt người





Đang chìm trong suy nghĩ mình sẽ chết trong đêm nay, bổng, một mùi thơm nhè nhẹ xộc vào mũi, nó đánh thức cái bụng đang đói lả của cậu





_Ăn không?





Cậu kéo áo khoác ra khỏi đầu và nhìn về nơi phát ra mùi thơm đó, một que xiên toàn là bánh ngọt, chúng nóng hổi và thơm phứt, dứt mắt ra khỏi que bánh, cậu như muốn khóc thét lên khi thấy kẻ cầm nó hướng về phía cậu






_AAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!





Cậu vội ngổi thẳng lại, kéo áo che kín người vì sợ, trước mặt cậu là một quái nhân, vâng, chính xác là một quái nhân với cái lưng khòm gần như song song với mặt đất, mái tóc rối bù và ánh đèn công viên đủ sáng để cậu thấy đôi mắt thâm quầng của hắn





_Ăn không?





Hắn hất que bánh về phía cậu và chờ đợi câu trả lời





_Cám…Cám ơn





Cậu rụt rè cầm lấy que bánh và ăn ngon lành, hắn nhảy lền ngồi xổm trên ghế nhìn cậu





_Không có nhà hả?





Giọng hắn vang lên không âm sắc, tưởng như tiếng nói vọng từ cõi xa xăm nào đó





_Kh…không ạ





Tuy sợ nhưng cậu thấy ở người này một sự tin tưởng tuyệt đối





_Đi thôi





Hắn nhảy phóc xuống ghế và bước đi





_Hả?





_Đi thôi, nếu muốn chết thì ở lại ngủ đi.





Hắn bước mà không quan tâm cậu có bước đi theo hay không, cậu cũng không biết tại sao lại bước theo hắn, một kẻ mà thậm chí cái tên cậu cũng không biết





Hắn dừng lại trước ngôi nhà nhỏ nằm trong một góc khuất, tiếng mở của khô khốc vang lên, hắn cố ý không đóng cửa lại để cậu bước vào





Cánh của đóng lại cũng là lúc cậu mở to mắt ngạc nhiên, ngôi nhà khác xa với vẻ ngoài của nó, căn phòng rộng gấp mấy lần ngôi nhà cũ của cậu và mẹ, ở đây sử dụng đèn màu vàng và điều đặc biệt là nơi đâu cũng toàn là bánh kẹo





Chưa kịp định thần lại thì mùi thơm khác lại xộc vào mũi cậu, nhìn xuống, cốc sữa nóng đã đặt ở đó từ bao giờ





_Uống đi





Hắn đong đưa ly sữa trước mặt cậu rồi nhấm nháp chúng một cách ngon lành, cậu không thích đồ ngọt cho lắm nhưng vì đang đói và lạnh nên sữa sẽ là lựa chọn tốt nhất cho sức khỏe của cậu





_Cám ơn





Hai người ngồi đó một lúc lâu, không gian im lặng bao trùm cả ngôi nhà nhưng nó ấm áp và yên bình biết bao





_Tôi là Kim Jaejoong - cậu lên tiếng để phá vỡ không khí im lặng ấy





_......(vẫn uống sữa)





_mẹ tôi nợ bọn cho vay nặng lãi nên… - cậu rướm nước mắt - …bị giết rồi





_......( đưa cho Jaejoong một mẩu bánh)





_Cám ơn – cậu nhận lấy cái bánh - Tôi… tôi bây giờ không có nhà để ở - cậu gụt mặt xuống





_ Kenichi Matsuyama, cứ gọi tôi là L, phòng của cậu ở bên trái - chỉ chỉ - muốn ở lâu thì lo mà dọn dẹp đi, nó dơ lắm





Không để ý đến gương mặt từ ngạc nhiên chuyển sang vui mừng và cuối cùng là biết ơn, hắn đi thẳng vào phòng với tấm biển “phòng làm việc” gắn trước cửa





Qua thời gian sống cùng L, cậu biết L đang là điệp viên của FBI anh hơn cậu 3 tuổi nhưng lại có vẻ già hơn cậu nhiều lắm, anh là một con người kỳ quái đáng yêu nhất mà cậu từng gặp, anh ít nói nhưng lại rất chu đáo, đôi khi cậu ngủ quên đắp chăn thì chắc chắn ngày mai sẽ có một tấm chăn to đùng quấn lấy cậu như chả giò.





Đối với một người không bằng cấp, không quen biết ai như cậu thi việc tìm được một công việc ổn định là không thể và L đã tìm cho cậu một việc gần như là ổn định, đó là tạp vụ của J.Co - tập đoàn lớn nhất Hàn Quốc. Cậu rất biết ơn anh nhưng cậu biết tình cảm của cậu dành cho anh không dừng lại ở mức độ đó, cậu biết…







------------------------end flashback-------------------------








END CHAP 3











CHAP 4









“KÉTTTTTTTTTTTT!!!!!!!!!!!!!!”





Chiếc Spyker C8 Double 12 S sang trọng dừng lại trước cửa một biệt thự màu trắng tinh khiết. Yoochun đưa tay lay lay thằng bạn thân vẫn đang ngủ một cách ngon lành kế bên mình





_Dậy coi, ngủ gì mà như chết thế kia! Dậy mau!





Anh chầm chậm kéo chiếc áo khoát ra khỏi đầu, mắt anh hình như vẫn còn chưa muốn nên nó vẫn cứ sụp lại, chưa chịu mở ra để nhìn ngôi nhà mới





_Đến rồi hả?





_Dạ, anh hai, em gọi anh lâu lắm rồi đó – hắn nói với anh bằng giọng mỉa mai nhưng anh không thèm để ý tới vì anh đã quá hiểu hắn rồi





_WOA!!!!!!!!!!!SẢNG KHOÁI QUÁ ĐI!!!!!!!!!!!!!!!!!YAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!! - anh nói to và hít lấy bầu không khí trong lành ở vùng ngoại ô này, ngôi biệt thự trắng mà 3 năm trước anh đã mua khi về Hàn Quốc nghỉ hè hiện ra trước mắt anh, vẫn đẹp và sang trọng như ngày nào, có lẽ Yoochun đã cho người đến đây quét dọn hằng ngày





_Mày định đứng đó tới bao giờ thằng kia? – hắn bực bội nói với Yunho, ánh nắng “sớm” khiến hắn trở nên cau có hẳn





_Rồi rồi! Sao hôm nay mày cáu thế? Hôm qua bị đá hả?





Hắn quay lại ngay tức khắc khi vừa nghe 5 từ cuối của anh





_Cuộc đời Park Yoochun này không có định nghĩa từ “bị đá” nhá





Hắn bỏ đi vào nhà để lại thằng bạn đang cười khẩy





_Mệt quá! Tao cho người dọn dẹp ở đây mỗi ngày đó, thấy sao? Ngày mai người làm của mày sẽ tới, hình như là 10 thì phải - Yoochun ngồi phịt xuống sofa thở một hơi nặng nhọc, cuộc ăn chơi hôm qua đã khiến hắn mất khá nhiều sức





_Sao nhiều vậy, 15 đi - anh đi vòng xung quanh kiểm tra từng phòng nhưng tuyệt nhiên không kiểm phòng cuối cùng bên trái





_Lần này về mày không đem đồ đạt về hả?




_Không! Tao định rủ mày đi mua cùng tao đây, mua xe, mua đồ mặc nữa





_Vậy hả? tao có quen vài cửa hàng lớn ở đây, để tao chở mày đi, bảo đảm đẹp khỏi chê




_Ừh, nhưng giờ tao phải ngủ, tao mệt lắm rồi - anh uể oải ngồi xuống sofa




_Thôi, đi luôn rồi về, trễ là tao không đưa mày đi được, tối tao có hẹn rồi




_Thằng quỷ, đi...





..........................





Bên ngoài S.K.Y - Cửa hàng thời trang lớn nhất Hàn Quốc là chiếc Saleen S7 Twin Turbo đỏ và Chiếc Spyker C8 Double 12 S đen - 2 trong số 9 chiếc xe đắt nhất thế giới khiến cho bao người trầm trồ ngưỡng mộ còn bên trong S.K.Y, tất cả nhân viên trong S.K.Y đều không giấu sự ngưỡng mộ mà dõi theo hai hoàng tử đang chọn đồ một cách rất nhiệt tình như thế.





......................






Cuối cùng, Yunho và Yoochun cũng trở về và theo sau họ là một núi quần áo, chính xác là một núi quần áo




_Ê, tối nay đi bar không? - Có cái mới mở nè, nghe nói nhiều em đẹp lắm - Yoochun huých nhẹ vai Yunho




_Thôi, tối nao tao hẹn với em rồi, tao dạo này “tu” rồi mày ơi! – anh nói lại với giọng bỡn cợt




_Sáng mày “tu” tối mày “hú” hả? ha ha ha – hắn cười lớn khi phụ anh đem đồ đạt vào nhà




_Ừh, bữa nào đi, bữa nay tao hẹn với em rồi




_Con bồ mày nói đó hả?




_Ừh




_Tên?




_Biết Lee So Man không?




_Giám đốc J.Co của mày hả?




_Ừh! Tao quen con gái ổng đó




_Là Lee Hyori hả?




_Ừh




_Wa! Ngưỡng mộ mày quá, con nhỏ đó nghe nói là khó đeo đuổi lắm, vậy mà mày cũng cưa được, đúng là ác quỷ số 1 mà mày quen sao vậy? Mày ở Mỹ mà




_Ừh, Hyori đi qua Lasvegas du lịch, cô ấy bị cướp, tình cờ tao bắt được, rồi quen thôi




_Đơn giản vậy sao?




_Ừh chỉ vậy thôi




Anh đem quần áo vào phòng rồi ra phòng khách ngồi với Yoochun




_Thôi tao đi đây, mày chắc là không đi sao?




_Ừh, đi đi





Yoochun vừa bước ra khỏi cửa, gương mặt vui vẻ của anh bổng chốc thay đổi, nó buồn và u uẩn, anh đứng lên và chầm chậm đi về phía căn phòng cuối cùng bên trái





“cạch”





Tiếng của phòng khô khốc vang lên, hình như mọi vật không thay đổi khi anh đóng nó lại, tấm chăn vẫn nằm dưới sàn, trên chiếc gối trắng tinh là một vài giọt máu khô, căn phòng bừa bộn trái ngược với vẻ ngăn nắp, sạch sẽ bên ngoài. Nhìn bao quát phòng một lược, anh thì thầm






_Joonggie! Anh đã về.








END CHAP 4
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shara1206
Newbie
Newbie
avatar

Tổng số bài gửi : 17
Thank : 1
Join date : 19/09/2010
Age : 28
Đến từ : ๑۩۞۩๑♥Gia tộc JAE KUTE - BỒ NHÍ ♥๑۩۞۩๑

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Người Tôi Yêu   2010-10-02, 5:48 pm

Ai đọc thì thanks cho mình 1 cái để lên tinh thần cái nhe Sad







CHAP 5







“I can't wait no more, Got this feelin' in my mind, Baby I'm gonna call you up, And yes I know it's late at night…”




_Yunho nghe





_HONEYYYYYYYYYYY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!





Một giọng nói trong trẻo vang lên khiến anh nhận ra ngay, vẽ trên môi một nụ cười, anh đóng cửa phòng lại rồi trở vào phòng mình





_Hyori! Có chuyện gì thế?




_Ghét anh, anh về Hàn Quốc sao không điện cho em hay để em đến đón anh




_Không được, anh sợ em phải chờ anh, anh không chịu nổi đâu, lỡ ai đó phải lòng người yêu của anh rồi sao? Anh sẽ ghen đến chết mất




Lời nói ngọt ngào của anh khiến Hyori cười khúc khích vì vui sướng





_Anh chỉ được cái lẻo mép thôi, nói sến quá đi, em nổi cả da gà rồi này




_Ủa, anh nói vậy là lẻo mép đó hả? - anh sốt sắn một cách giả tạo và kết thúc bằng một điệu cười khẩy - Nhưng mà cũng có người mê đến chết đây thôi, hì hì hì




_Hứ, anh chọc em, giận anh - cô nũng nịu




_Thôi mà, anh sai được chưa, anh mời em bữa tối để xin lỗi nhé, được không hả công chúa của tôi? 7h anh sẽ đến đón em nhé, tạm biệt em yêu, “chụt”





Anh kết thúc cuộc gọi bằng một tràn cười khoái chí, ném điện thoại lên chiếc giường king size, anh vào phòng tắm để chuẩn bị cuộc hẹn hò đầu tiên ở Hàn Quốc





Cách đó khá xa, Salon Beautiful girls





_Nhanh lên coi, làm cái gì mà chậm thế? Cái gì? Tôi bảo các người nhuộm cho tôi màu hạt dẻ chứ có phải màu này đâu, trời ơi, vẽ cái gì lên móng tay tôi vậy trời! cô biết vẽ không đó, đổi lại hình khác đi





Hyori sốt sắn nhìn lại mình trong gương, cô muốn hôm nay mình thật hoàn hảo trong mắt anh





Vội vã vào phòng sau khi trở về từ Salon, hàng loạt váy đầm mà cô đã mua trước đó vài ngày được sử dụng tối đa nhưng không có cái nào khiến cô vừa lòng, chợt





Cô đưa cái váy đỏ mà cô mới mua lúc sáng, nó có vẻ hợp với cô tối nay, khẽ mỉm cười, cô vào phòng tắm





.........................






Nhà của L





_ Hết gạo rồi, chán thật, lúc chiều này em lại quên mua nữa - Jae lắc đầu nhìn vào thùng gạo trống không của mình một cách ngán ngẩm




_Thì anh cái này - L không biết xuất hiện từ khi nào và đưa cho cậu một thỏi chocolate to đùng




_Em không thể ăn đồ ngọt mà sống như anh được, em sẽ chết mất - Jae quay lại với đôi tay chống ngang hông




_Nhưng anh không có chết - L thản nhiên




_Vì... - cậu cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh - Vì anh là quỷ, một con quỷ hảo ngọt - cậu le lưỡi giễu cợt L khi kết thúc câu nói của mình




Cậu đi thẳng về góc phòng lấy áo khoát




_Em đi mua gạo, anh đi với em không?




_Tại sao anh phải đi với em - L nhảy phóc lên chiếc ghế gỗ và cắn thỏi chocolate một cách ngon lành




_Thứ nhất - cậu tiến tới chổ L và đựt hai tay mình xuống bàn - Gạo rất nặng, và anh nhìn em này, nó sẽ đè chết em mất, phải hai người khiên. Thứ hai, ở nhà hết mắm muối rồi, em phải mua chúng, và cuối cùng, nhà hết bánh kẹo rồi, em chỉ có hai tay nên không thể được, em cũng không biết láy xe, bao nhiêu đó đủ để anh chở em đi chưa? - cậu nhướng mày





L không nói gi, anh nhảy xuống ghế và đi thẳng ra cửa, mỉm cười, cậu chạy theo với câu nói “ CHỜ EM VỚI”






.....................






S.K.Y studio





_Không được, bỏ nó hết đi




_Sao vậy giám đốc, tôi thấy cũng đẹp lắm mà




_Không phù hợp, hình ảnh này không thể đại diện cho loạt sản phẩm mới của S.K.Y được, ông nhìn đi, gương mặt người này quá cứng, sản phẩm đợt này lại nhắm ào đối tượng từ 18 đến 24 nhưng nhìn vào đây tôi có cảm giác như người này đã 30 rồi





Sau một hồi chỉ trỏ vào những bức ảnh vừa được chụp xong, vị giám đốc trẻ tuổi ném chúng thảng vào sọt rác một cách không thương tiếc





_Nhưng anh ta hiện đang là người mẫu hàng đầu của Hàn Quốc thưa giám đốc - ông đạo diễn nói một cách khó nhọc khi nhìn vào gương mặt không mấy dễ chịu của vị giám đốc trẻ




_Tôi không cần người nổi tiếng, tôi cần người phù hợp với yêu cầu của tôi, rõ chưa đạo diễn Song? Và tôi yêu cầu ông cho tôi một người mới vào ngày mai, chúng ta không còn nhiều thời gian - vị giám đốc gằng từng chữ khiến ông đạo diễn cũng đành nuốt nước bọt mà đi thẳng





Cơn mực bội của vị giám đốc giảm hẳn khi anh phát hiện một bàn tay nhỏ nhắn đang yên vị trong tay anh cùng với giọng nói nhỏ nhẹ





_Sao vậy Mike?




_Lô ảnh mới chụp không đạt yêu cầu




_Thôi đừng bực nữa, mình đi ăn đi, cũng trễ rồi




_Nhưng anh vẫn còn vài bản hợp đồng chưa xem - anh từ chối khéo




_Không được, anh phải đi ăn với em rồi muốn làm gì thì làm, anh sẽ chết nếu anh không ăn đấy- cô nói với vẻ hăm dọa




_Được rồi được rồi, đi thôi




_Chúng ta đến J.Co nhé, thức ăn ở đó ngon lắm - cô nũng nịu ngã đầu vào vai anh




_Được rồi, và em cũng đừung quên, em đang là siêu mẫu Châu Á đấy nhé - anh nói với cô bằng vẻ châm chọc




_Hứ, cho mập luôn, đi thôi - cô cười và kéo anh ra xe






.....................






Siêu Thị J.Co





_Chúng ta phải lấy thêm một xe nữa thôi, xe này không đủ, nội bánh kẹo của anh không là muốn đầy rồi - Jae lay lay ống tay L khi anh đang cố gắn nhét vào cái xe đẩy tội nghiệp thêm vài thanh chocolate và hàng chục gói m&m - L, nghe em nói gì không?




_Được rồi được rồi





Đợi cái dáng khòm khòm của L khuất sau quầy hàng, cậu phì cười cho cái tính háo ngọt của anh, lẳng lặng, cậu lấy thêm vài gói m&m cho vào xe





“Cái này là thưởng cho anh vì đã chở em tới đây”





Sau một vòng dạo quanh siêu thị, hai chiếc xe của L và Jaejoong đã đày ấp thức ăn mà chủ yếu là bánh kẹo của L, họ tính tiền và khệ nệ chất chúng lên chiếc xe ô tô màu hồng của L- phòng làm việc mini của anh





_Đói quá đi - Jae rên lên khi cái bao tử đáng thương của cậu biểu tình một cách dữ dội, bây giờ là 7h tối và cậu đã không ăn gì kể từ khi bữa ăn trưa lúc 11h ở công ty kết thúc




Bất chợt L rẽ sang trái khiến cậu gần như ngã người về phía anh





_Anh đi đâu vậy, đường này mới về nhà mà – cậu vừa nói vừa chỉ tay về hướng ngược lại




_Chúng ta sẽ đi ăn, anh không muốn thấy một cái xác chết vì đói trong xe anh và đặc biệt là đằng sau xe lại chứa rất nhiều thức ăn như thế




Cậu phì cười khi nghe cái lý luận của anh nhưng cậu cũng công nhận rằng anh rất lo lắng cho cậu, đó có phải là tình yêu không nhỉ





Chiếc xe dừng lại trước một nhà hàng sang trọng, bước xuống xe, cậu nhìn lên vào trong và nhìn lại chiếc xe





_Thật là trái ngược với nhau - cậu nói đùa với anh




_Vào thôi





Cả hai bước vào trong, cậu thật sự choáng ngợp khi nhìn vào nó, mọi thứ chỉ có thể xuất hiện trong giấc mơ của cậu, nó dành riêng cho tầng lớp quý tộc, toàn bộ thiết kế của nó đã nói lên điều đó. Thật tuyệt vời, đó là tất cả những gì cậu có thể nghĩ ngay lúc này





_Đẹp lắm hả?




_Dạ, đẹp ghê





Cả hai lựa một góc khuất để ăn tối, cậu chẳng lấy làm ngạc nhiên khi mọi người nhìn L và cậu bằng đôi mắt rất kỳ lạ và đâu đó còn có tiếng xì xầm





“Thật uổng quá, đẹp vậy mà quen với người như vầy, đúng là…hoa lài cắm bãi *** trâu mà”





Cậu lấy menu che đi gương mặt ửng hồng của mình khi nghe câu nói đó, cậu không lấy làm khó chịu khi nghe người khách đó nói vậy mà ngược lại, cậu thích vì họ nghĩ cậu và L là một đôi





“Đúng là uổng quá, hoa lài cắm bãi *** trâu”





Lại một tiếng nói nhỏ nữa vang lên, lần này cậu để lộ cặp mắt ra để nhìn phản ứng của L, không biết anh có khó chịu khi nghe những lời như thế không





_Em có thể cho anh biết loài hoa nào có thể tươi tốt nếu không được bón phân không Jaejoong?





Anh hỏi cậu nhưng với một giọng khá to và rõ khiến cho cậu phì cười và các người khách vừa nói lúc nãy cũng im bặt, cậu lắt đầu vì trí thông minh của anh, không biết anh có đủ thông minh để nhận ra tình cảm của cậu không nhỉ





Quay lại với tờ menu đang cầm trên tay, mắt cậu dường như mở to hết mức khi nhìn vào bảng giá





_Woa! Sao mắc quá vậy, ly đá chanh mà cũng 10000 won




_Cho 1 ga- tô kem sữa tươi, 1 Crème Brulee ( bánh kem trứng), 1 bánh kem xoài





Cậu cố gắn dò theo những gì mà L gọi, cậu gần như hét toán lên khi thấy được giá của những cái bánh kia





_250000 won?




_Jaejoong? Sao không gọi - L đặt menu xuống và nhìn cậu ngạc nhiên




_Em…em không đói…





Cậu rụt rè đựt menu xuống bàn





_Cho tôi một phần Spagetty, một ly trà sữa và một ly nước lọc - anh gọi




_L ah! – cậu định ngăn lại nhưng anh đã khoát tay với cậu




_Vâng, cảm phiền hai vị chờ ít phút ạ





Người hầu bàn bước đi, bấy giờ Jaejoong mới nói





_Nhà hàng này tên gì mà mắc vậy L?




_J.Co - L thản nhiên




_J.Co? sao ở đâu cxung gặp cái tên này vậy trời - cậu nhíu mày




_J. Co là một tập đoàn lớn với 215 mặt hàng kinh doanh bao gồm siêu thị, nhà hàng khách sạn, khu du lịch, xe hơi, máy bay, thời trang, …..





Bài diễn thuyết của L sẽ kép dài đến tận sáng nếu Jaejoong không kịp ngăn anh lại





_Được rồi được rồi




_Em làm cho J. Co mà không biết nó kinh doanh gì sao?




_Em là tạp vụ đó anh, không phải là nhân viên ở đó, làm sao em biết được- cậu chu mỏ hờn dỗi




_Vâng, chúc hai vị ngon miệng





Thức ăn được bày lên đầy cả bàn, L đặt ly nước lọc và đĩa Spagetty trước mặt Jaejoong




_Anh trả đấy, em chỉ trả nổi ly nước lọc thôi






………………






Biệt thự nhà họ Lee




_Hyori!




Nghe thấy tiếng anh, Hyori vội bước nhanh hơn ra cửa, cô gần như bị choáng ngợp khi thấy anh với quần Jean Versace - loại quần jean ít và hiếm nhất thế giới, áo pull Abercrombie & Fitch và đôi giày Allen – Edmonds. Chúng tôn lên vẻ đẹp đầy nam tính của anh. Mùi thơm của Gucci Pour Homme II khiến cô ngây ngất, cô thầm tự hào khi bản thân có thể trở thành người yêu của anh.





_Chờ em có lâu không?




_Không lâu, không lâu, anh tình nguyện chờ em đến suốt đời mà





Anh thơm lên má cô rồi mở cửa chiếc Saleen S7 Twin Turbo của mình và lịch sự mờ cô bước vào




_Chúng ta đi đâu ăn đây anh - câu nói của Hyori dứt là khi Yunho ngồi vào ghế




_Anh là ai? - Anh mỉm cười khởi động xe




_Là Jung Yunho




_Vậy anh đi đâu?




_Nhà hàng J.Co - cô hét lên một cách sung sướng





Saleen S7 Twin Turbo lao nhanh về phía trước







........................







Nhà Hàng J.Co





_Chúng ta lại chổ kia đi - Mike kéo tay Selina về chiếc bàn ở góc khuất, phía sau người đang ngồi xổm ăn bánh kem





Selina chỉ gật đầu rồi bước theo anh, làm người yêu của Mike hơn 5 năm nên cô rất hiểu anh, Mike là một người cầu toàn và anh muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo trong mắt anh, anh có tính gia trưởng rất cao, anh luôn làm mọi việc theo ý của mình mà không quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Selina cũng không hiểu tại sao cô lại yêu một người như anh vậy nhưng mọi người vẫn thường nói rằng, yêu là không biết lý do mà





_Hai vị dùng gì ạ?







......................







_L ah! Hôm nào anh dạy em tiếng anh nhé - Jaejoong thỏ thẻ với gương mặt hồng lên vì xấu hổ - Em nhìn vô menu này mà chẳng biết cái gì cả, chỉ đọc được có mấy chữ thôi hà




_Ừh - L nhấp một ngụm nước cam vừa gật gù




_Vui quá - Cậu nhẹ nhàng mỉm cười - Anh ăn cái này không, cái này gọi là gì nhỉ, là cái gì mà sì-pa, cái gì mà ghét- tigì đó





Cậu vừa nói vừa xoắn xoắn cái nĩa để quấn mì một cách khoái chí. Cậu không biết rằng mộng người đang cười vì câu nói của cậu





_Trời ơi! Thời đại này mà có người không biết tiếng anh nữa, thật xấu hổ - Selina vừa cười vừa nói nhỏ với Mike khiến anh nhíu mày




_Đó không phải là chuyện của chúng ta Selinavà anh không thích em nói như thế, được chứ





Anh tặng cô một cái trừng mắt khiến Selina im bặt





_Em…em xin lỗi






...................






_Em đi vệ sinh





Jaejoong vừa nói vừa đứng lên, cậu lọng ngọng hỏi người phục vụ






.......................







_Ngồi bàn này đi anh, nó hướng ra cửa sổ nè - Hyori vừa nói vừa kéo tay anh. Vẻ tinh nghịch đó khiến anh phải phì cười, bất giác đưa tay véo má cô - A, đau em - cô vờ la lên rồi cười với anh thật tươi




Selina nhìn thấy cảnh đó thì không khỏi chạnh lòng, cô ước gì cô và Mike cũng được như vậy





_Honey! Cái người ngồi đằng sau mình thấy ghê quá hà, người gì mà y như ma, ngồi xổm mà lại cầm nĩa bằng hai ngón tay nữa





Hyori vừa nói vừa tựa đầu vào vai Yunho, tay cô đang vào tay anh trông rất tình tứ





_Vậy sao? - anh quay xuống để nhìn người mà Hyori vừa tả - Đúng vậy em yêu, thật ghê tởm





Anh quay sang hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng và lấp lánh ánh nhũ của Hyori, vị ngọt ngào không thể tránh khỏi khi anh đưa lưỡi vào miệng cô. Mặc cho người phục vụ đang đứng chờ một cách ngại ngùng, cả hai vẫn hôn nhau một cách say đắm.





Chợt





Anh giật mình dứt ra khỏi nụ hôn khi mùi hương ấy xộc vào mũi, vị ngọt ngào mà có.chết.vẫn.không.thể.quên lướt qua anh





_Chuyện gì vậy anh? - Hyori tiếc nuối hỏi anh, cô vẫn chưa thỏa mãn khi nụ hôn diễn ra quá ngắn ngủi




_Anh…anh…





Yunho lắp bắp, anh không dám quay lưng lại tìm nhưng anh biết, người đang sở hữu mùi hương ấy đang ở rất gần anh, có thể là phía sau vì anh có thể cảm nhận mùi hương ấy rất rõ rang





_Quý khách dùng gì ạ?





Tiếng người phụ vụ khiến anh sực tỉnh, anh không nhớ mình đã gọi món gì, trong đầu anh chỉ biết mùi hương ấy, anh muốn quay lại, rất muốn





“ L ah nghe điện thoại! L ah nghe điện thoại!”





Tiếng chuông điện thoại của L gây sự chú ý của nhiều người, trong đó có cả Mike, anh khẽ nghiêng đầu nhìn thì ánh mắt anh chợt dừng lại ở người đang ngồi đối diện. Mắt to và dài, chiếc mũi cao, đôi môi đỏ như trái cherry đầu mùa, làn da trắng hồng rạng rỡ, mái tóc đen được cát tỉa một cách đơn giản và gọn gàng, cậu như một kiệt tác của tạo hóa. Cậu chính là người mà anh cần tìm cho lô sản phẩm lần này, phải, chính là cậu





Yunho gần như chết điếng khi nghe thấy tiếng chuông của người thanh niên ngồi xổm, không lẫn và đâu được, là giọng của Jaejoong, không thể nào khác được và anh biết, cậu đang ngồi phía sau anh





_Đi thôi, anh có việc rồi





Bỏ điện thoại vào túi một cách gấp gáp, L đứng lên và bước ra ngoài, Jaejoong vội vã an nốt miếng spagetty cuối cùng rồi cũng vội vã đứng lên và chạy theo L, cậu không quên đưa thẻ cho người thu ngân





_CHỜ EM VỚI! - Cậu nói với theo L





Không thể bỏ lỡ cơ hội, Mike chạy theo cậu và dúi vào tay cậu một tờ giấy nhỏ





_Tôi là Hạ Quân Tường, xin hãy liên lạc vớii tôi





Jaejoong cầm lấy tờ giấy một cách vội vã, cậu không để ý đến người đã đưa cho cậu. Cậu vội chạy theo L





Yunho tung ghế và chạy theo cậu trước con mắt ngạc nhiên pha chút khó hiểu của Hyori. Anh đẩy người thanh niên qua một bên mà không buồn xin lỗi, khi anh tới thì chiếc xe đã rời bánh và anh chỉ kịp nhìn biểm số của chếc xe đó “63X0287”




_Joonggie!




_Honey! Đã xảy ra chuyện gì?




Hyori vội chạy theo và vuốt lưng anh khi thấy anh thở hồng hộc




Lấy lại được phong độ, anh đứng thẳng dậy và vòng tay ôm lấy eo cô kéo vào lòng





_Không có gì, anh tưởng người quen thôi, hóa ra anh nhầm, chúng ta vào thôi em





Anh không nhớ mình đã ăn như thế nào, đã đùa thế nào với Hyori, anh cũng không biết mùi vị của chúng ra sao, điều duy nhất anh biết là cảm giác mặn đắng ngay đầu lưỡi







END CHAP 5
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shara1206
Newbie
Newbie
avatar

Tổng số bài gửi : 17
Thank : 1
Join date : 19/09/2010
Age : 28
Đến từ : ๑۩۞۩๑♥Gia tộc JAE KUTE - BỒ NHÍ ♥๑۩۞۩๑

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Người Tôi Yêu   2010-10-03, 7:59 pm

CHAP 6






Anh trở về biệt thự sau khi đã đưa Hyori an toàn về nhà. Đáng lẽ cuộc hẹn của hai người sẽ không kết thúc sau bữa ăn tối nhưng mọi chuyện đã thay đổi khi anh gặp lại cậu, những câu hỏi xung quanh cậu khiến anh không thể nào tập trung với Hyori được. Ngã người lên giường một cách mệt mỏi, anh gát tay lên trán suy nghĩ về người đàn ông lưng khòm mà anh cho rằng thật đáng ghê tởm trước đó, “liệu tên đó có phải là người yêu của Joonggie của anh không? Joonggie vốn rất ghét bọn nhà giàu mà, sao lại cùng cái tên đó bước và một nơi được cho là King của Seoul’s hotel?”. Càng nghĩ, anh càng rối, càng bực bội trong người. Mỗi khi nhớ đến nét vội vã cùng câu nói “ĐỢI EM VỚI’” của Joonggie, anh như phát điên lên.






_Aishhhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!tôi điên mất thôi!!!!!!!!!!!!!!!ơi là trời!!!!!!!!!!!!!!!!!






Bất chợt anh nhớ lại biển số xe mà Jaejoong đã leo lên, vội với lây điện thoại trên bàn, anh gọi ngay cho Yoochun





_HEY! WHAT’S UP MAN?





Hắn la to hết mức có thể





_Điều tra chủ sở hữu của biển số 63X0287 cho tao





_NÓ ĐẮT TỘI VỚI MÀY AH?





_Ừh - anh gằn giọng





_OK! VÀI BỮA NỮA TAO ĐƯA CHO MÀY





_Không, tối nay, trước 9h, tao phải nhận được toàn bộ lý lịch của người đó, nghe cho rõ đi - anh nói giọng ra lệnh





Hắn gần như nhảy nhỏm lên khi nghe khoảng thời gian Yunho cho hắn, bây giờ là 8h30 và anh muốn hắn điều tra trong 30’ ư? Không đời nào





_THẰNG KIA! MÀY ĐỊNH GIẾT TAO HẢ? CÓ NỬA TIẾNG THÌ LÀM CÁI GÌ? MÀY TƯỞNG TAO LÀ THÁNH CHẮC, DẸP, KHÔNG LÀM NỮA, NHỜ NGƯỜI KHÁC ĐI





Hắn toan cúp máy thì giọng Yunho vẫn vang lên đều đều và câu cuối cùng khiến hắn lạnh sống lưng





_Được thôi, tao chắc rằng ba mày sẽ muốn biết con trai cưng của mình đi “họp” ở đâu vào các buổi tối, rồi đây chủ tịch hãng rượu nổi tiếng của Hàn Quốc này sẽ hãnh diện về mày lắm lắm





Park Yoochun là một ngươi không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ…bố. Ông Park là một người rất khó tính, đặt biệt là những chuyện liên quan đến quán bar, và hắn lại là một con sâu nghiện bar.





Nếu bố hắn biết được, chắc chắn con đường vào bar của hắn trong nửa phần đời còn lại sẽ luôn trải đầy…miểng chai





_Mày….. - hắn thở dài - Rồi rồi để tao được chưa? 9h tao send mail qua cho mày




_Tốt lắm, thế mới là bạn của tao chứ





Anh kết thúc bằng một nụ cười khẩy quen thuộc. Ném điện thoại lên giường, anh quyết định đi tắm để lấy lại tinh thần





Bên kia đầu dây, hắn bực tức cầm áo khoát và luyến tiếc bước ra khỏi quán bar thân thương của mình, lòng không ngừng rủa thầm Yunho





_khỉ thật, Yunho, mày đừng để tao nắm thóp nhá, tao mà biết là mày chết với tao







……………







Bên trong chiếc Maybach 62 sang trọng, Selina chốc chốc lại nhìn vào Mike, kể từ lúc anh dúi vào tay cậu thanh niên kia tấm card, cô biết có một chuyện gì đó không ổn trong mối quan hệ giữa cô và Mike, cô đang lo sợ. Từ khi quen nhau đến nay, Selina chưa từng thấy Mike đối xử với ai như thế, sốt sắn và pha chút tiếc nuối khi người kia vội bỏ đi. Suốt bữa ăn, thậm chí anh cũng không để ý cô nói gì, cứ ậm ừ cho qua chuyện, ngay cả khi cô hỏi về đám cưới của hai đứa








-------flashback--------






_Mike ah! Chuyện gì vậy? - Selina buông nĩa khi nhìn thây Mike trở về bàn sau khi đã đưa cho người thanh niên tấm card





_Àh! Anh đã tìm ra người thích hợp cho sản phẩm kỳ này rồi, hy vọng cậu ta sớm gọi điện cho anh





Mike ngồi xuống bàn với một nụ cười tươi và tiếp tục với đĩa thức ăn còn dang dở của mình





_Mike ah! - cô rụt rè





_Huh? - anh đáp mà không nhìn cô





_Chuyện của chúng ta….





_Sao? - anh vẫn không nhìn





_Anh có thấy chúng ta yêu nhau cũng đã lâu, em muốn… - cô cúi đầu, tay cô siết chặ cái nĩa đến nỗi nó gần như cong lại - …chúng ta kết hôn nha anh!






6 từ cuối được cô nói nhanh với gương mặt ửng hồng, thật mất mặt khi người gợi ý kết hôn lại là cô mà không phải anh, nhưng cô không thể đợi lâu nữa, quen nhau 5 năm à quá đủ với cô, cô sợ, sợ nếu không làm vợ anh, chắc chắn cô sẽ mất anh vào một ngày không xa, vì anh quá hoàn hảo, quá tốt






Đáp lại vẻ ngượng ngùng của cô là một câu hỏi chẳng ăn nhập gì với đề tài cả





_Không biết cậu ta có nhớ không nữa, hy vọng cậu ta sẽ gọi cho anh vào tối nay
Selina gần như bị sock nặng khi những lời cô nói đều bị anh bỏ ngoài tai, công việc, công việc, lúc nào cũng công việc, ngay cả lúc đi chơi với người yêu cũng công việc. Selina gần như nổi giận vì điều đó





_Hả? Em nói gì cơ? Anh đang bận suy nghĩ nên không nghe thấy, em có thể nói lại được không?





_Àh, không…không có gì, chỉ là beefsteak hôm nay sao đắng quá thôi mà - cô cúi đầu nhìn xuống đĩa beefsteak vốn chẳng vơi đi tí nào của mình




_Ah! Em gọi món khác đi







---------end flashback---------








Mike’s POV




_Mong rằng cậu ta sẽ gọi cho mình, lúc nãy vô ý quá, quên hỏi tên rồi!





End Mike’s POV







……………







Sau khi lái xe về nhà, L lập tức vào phòng làm việc, anh gấp đến nổi quên đóng cả cửa phòng, từ bên ngoài nhìn vào Jaejoong gần như nín thở khi nhìn thấy các thiết bị máy móc bên trong. Chỉ với một cái ấn nút nhẹ nhàng, căn phòng của L gần như bị lấp đầy bởi các thiết bị tối tân và tinh vi. Đánh máy với tốc độ kinh người chỉ với một ngón tay ở mỗi bàn tay, mọi thứ dần hiện ra trước mắt. Jaejoong dám cá là L có thể theo dõi bất cứ nơi nào anh muốn trên thế giới





Không quan tâm nhiều đến việc đó vì cậu đã quá quen với nó, quen với thái độ bình thản của L cũng như sự gấp gáp nhưng bình tĩnh của anh, và mỗi cử động của anh đều khiến cậu biết mức đọ quan trọng như thế nào, L vẫn thường nói với cậu rằng “ khi vấn đề càng phức tạp thì em phải càng thật bình tĩnh, nếu không, em sẽ chết vì nó”





Cậu đem những thứ vừa mua được vào bếp, xấp xếp chúng một cách gọn gàng, bất chợt cậu nhớ ra, đĩa bánh trong phòng làm việc của L đã hết nhẵng rồi, anh ấy sẽ không tập trung được khi không có chúng, nhanh như cắt, cậu lấy cái đĩa và cho vào đó rất nhiều chocolate và m&m - hai món L thích ăn nhất và mang vao phòng cho anh





“Knock knock knock” - cậu gõ cửa khi cánh cửa vẫn còn mở





_Vào đi





Cậu chậm rãi bước vào và đặt đĩa bánh lên bàn. Định quay lưng bước ra, L bổng gọi lại





_Jaejoong!





_Dạ?





_Bắt đầu từ ngày mai, đúng 5h em nên về đến nhà và đừng bước ra đường vào buổi tối được
chứ, cả sáng sớm






Cậu bất ngờ vì lời yêu cầu của anh, từ trước đến nay ngoài việc gọi điện cho cậu vào đúng 5h mỗi ngày thì anh không ép buộc cậu phải đi về đúng giờ. Nhưng hôm nay, nhìn thấy anh đang dán mắt vào những con số trên màn hình mà nói như vậy, cậu bất giác không an tâm





_Có chuyện gì sao L?





_Lúc nãy, FBI gọi cho anh và họ thông báo rằng một đường dây buôn người đang xuất hiện tại hàn Quốc. Theo số liệu tính đến thời điểm này thì đã có 326 người bị bắt cóc và bị bán. Chúng hoạt động ở Seoul này rất mạnh mẽ và để an toàn, em nên nghe anh





L nói mà mắt vẫn dán vào mấy con số dài ngoằn trên màn hình, miệng thì lẩm nhẩm một cái gì đó rồi lại đánh vào máy những con số khó hiểu khác





_Được rôi, em sẽ về sớm, anh đừng làm tối quá nhé, đã 9h hơn rồi, mai hãy làm tiếp, đừng có tham công tiếc việc đấy





_Ừh - anh bóc vỏ một thỏi chocolate bỏ vào miệng gật gù - Mà khoan, hình như lúc nãy có người đưa cái gì đó cho em phải không?





Lần này anh nhìn cậu với đôi mắt dò xét




_Có sao? - cậu vô tư




Anh chậm chậm gật đầu, cậu nhíu mày, quả thật lúc đó cậu mãi gọi L nên không nhớ là có người nói chuyện với cậu. Jaejoong thọc tay vào túi áo và cậu phát hiện một mẩu giấy nhỏ





_A, trong túi em có cái này nè




Cậu đưa cho L mà không buồn nhìn xem nó ghi cái gì. L nhận lấy rồi đọc lướt qua một lược




_Giám đốc S.K.Y Hạ Quân Tường




_Vậy ah? Thôi em đi ngủ đây, hôm nay em mệt lắm,sáng mai khỏi gọi em dậy nha




Cậu lấy tay che miệng khi ngáp một cái rõ to rồi bước ra ngoài. Bên trong, L gõ vài từ lên bàn phím lập tức, thông tin được hiện ra







Hạ Quân Tường - 賀軍翔



Tiểu Sử



Tên tiếng hoa: 賀軍翔



Tên tiếng anh: Mike



Ngày sinh: 28/12/1983



Cao: 180 cm



Cân nặng: 62 Kg



Sở thích: tập thể dục



Gia đình: ba, mẹ



Màu sắc yêu thích: đen, trắng, xanh



Thần tượng yêu thích: Trịnh Y Kiện, Jordan



Món ăn yêu thích: Socola




Hạ Quân Tường tên thật là Han Yesin, sinh ra tại Pusan năm 1983. Năm 1985, Sau vụ tai nạn xe hơi, Han Yesin được đưa vào viện mồ côi LAWLIET. Năm 1990, anh được một gia đình người Đài Loan nhận làm con nuôi và đổi tên thành Hạ Quân Tường. Hạ Quân Tường sống ở Đài Bắc từ năm 1990 đến năm 2002. Cuối năm 2002, Hạ Quân Tường trở về hàn Quốc và làm Giám đốc công ty thời trang S.K.Y - công ty con của S.K.Y ở Đài Loan. Tính từ 2/2003 đến 1/2009, anh đã đạt được nhiều giải thưởng về thời trang, trong đó có giải thưởng Doanh nhân thành đạt nhất. Đang có quan hệ mật thiết với siêu mẫu Châu Á- Selina…..







_Hạ Quân Tường? - anh nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trên máy và với một cú click, toàn bộ thông tin của Hạ Quân Tường đã bị delete

_Welcome! - cắn nốt mẩu chocolate còn lại trên tay, anh nói khẽ

END CHAP 6
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shara1206
Newbie
Newbie
avatar

Tổng số bài gửi : 17
Thank : 1
Join date : 19/09/2010
Age : 28
Đến từ : ๑۩۞۩๑♥Gia tộc JAE KUTE - BỒ NHÍ ♥๑۩۞۩๑

Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Người Tôi Yêu   2010-10-04, 10:24 pm

CHAP 7







Sau một hồi thư giản trong phòng tắm, Yunho bước ra ngoài với chiếc khăn trắng quấn hờ quanh eo, ngồi xuống ghế, anh nhướn mày đồng ý khi thấy một bức thư trên màn hình. Vội mở ra, anh sock toàn tập khi thông tin về biển số xe anh cần tìm là…NOTHING.




_Alooooooooooooooooo!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - Yoochun nói bằng cái giọng nhè nhè sau khi đi bar về




_CHUYỆN NÀY LÀ SAO??????????? - Anh nói gần như là quát lên khi nhìn vào khoảng trống trên màn hình - MÀY ĐIỀU TRA CÁI GÌ MÀ NÓ TRỐNG RỖNG THẾ HẢ? MÀY CÓ PHẢI LÀ THÁM TỬ GIỎI NHẤT SEOUL KHÔNG HẢ???????????????? - Lần này thì anh gào lên thật




_Thì không có thông tin chứ sao? - hắn nói tỉnh như ruồi sau khi lén bước qua phòng ba hắn mà về phòng mình - Cái số xe mà mày cho tao là số ma, không có, tao tự hỏi có phải mày bịa ra để hù tao không đây - hắn nhếch mép




_MÀY BIẾT CÁI GÌ, ĐÓ LÀ SỐ XE CỦA JOONGGIE, CỦA JOONGGIE ĐÓ, MÀY BIẾT CHƯA? CỦA JOONGGIE!!!!!!!!!!!!!




Anh nói một tràng rồi cúp máy. Mặt anh đỏ lên vì giận, những tưởng sẽ gặp lại Jaejoong một lần nữa nhưng xem ra, anh và Jaejoong thật sự không có duyên




_SHIT!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - anh ném mạnh điện thoại xuống sàn khiến nó vỡ ra nhiều mảnh




Bên kia đầu dây, Yoochun vẫn chưa gác máy, hắn nghe rõ mồn một từng câu chữ anh nói




_Biển số xe của Jaejoong? Kim Jaejoong? - hắn nói thầm - AISHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!!!!!!! cái thằng này, mình tưởng nó quên rồi, ai ngờ…




Hắn xoa xoa cái đầu xù của mình rồi vào nhà tắm






……………..






Yunho rất bực bội, anh thề rằng nếu có người nào chọc anh vào lúc này thì 100% là hắn sẽ có một cái chết thê thảm nhất.




Yunho đi đi lại lại trong phòng




_Bực bội, bực bội, bực bội - anh nói thầm và kết thúc nó bằng một tràng hét to - BỰC BỘI QUÁ ĐIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!








AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!








Cũng may là nhà anh được xây bằng tường cách âm, nếu không anh sẽ phải ngồi tù đêm nay vì tội gây náo loạn vào ban đêm




Sau một lúc bực dọc, cuối cùng anh quyết định thư giản bằng cách…đi ngủ





…………..





ĐOẠN NÀY NÓI VỀ GIẤC MƠ CỦA YUNHO ĐẤY



_HEY! YOOCHUN! TAO NÈ! - người thanh niên với mái tóc lỉa chỉa được nhuộm highline vẫy tay chào người bạn với mái tóc xù một cách hăng hái




_YUNHO? MÀY CHƠI TAO HẢ? NÓI ĐI LÚC MẤY GIỜ MÀ GIỜ NÀY MỚI TỚI HẢ? MÀY BIẾT TAO CHỜ BAO LÂU RỒI KHÔNG? HẢ? HẢ HẢ? - hắn nói một tràng khiến anh phải bịt chặt tai lại




_Thôi mà! Tao xin lỗi, tại máy bay bị sự cố nên tới trễ mà - anh xì xòa




_Sao mày không lấy chiếc boing của mày mà đi, đi máy bay này làm gì rồi bắt tao chờ hả?




_Thôi mà, bớt giận đi mà




Đang năn nỉ thằng bạn thì một tốp các tiếp viên hàng không đi ngang, trong đó, cô gái được gọi là xinh đẹp nhất nháy mắt với anh và gởi anh một nụ hôn gió khiến kẻ đứng kế bên trố mắt




_Sư phụ - hắn nhìn theo cô gái rồi gọi Yunho




_Chuyện cũng….thường thôi, ha ha ha ha




Yunho ngẩn cao đầu đi ra ngoài và không quên đá lông nheo với hắn




Chiếc Mercedes-Benz SLR McLaren lướt nhanh trên đường, với tay lái lụa Yoochun, chiếc xe dường như lặp lại bức ảnh huyền thoại của Marilin monro




_Chuyện tao nhờ mày sao rồi?




_Chuyện gì?




_Mua nhà đó, tuần trước ba tao gọi điện nhờ ba mày mua cho tao cái nhà để tao về nghỉ hè mà? Quên hả?




_Àh! Chuyện đó hả? Có rồi, biệt thự nhỏ thôi, nằm ở ngoại ô, tại thấy có mình mày ở nên chỉ có 500m2 hà, được không?




_Ừh, dù gì thì tao cũng ở có 3 tháng thôi - anh ngã đầu ra sau một cách mệt mỏi




_Ê, tối nay đi bar không?




_Có quán good không mà rủ? - anh nhếch mép




_Gì chứ chuyện đó, đồ bỏ, ở đây có PPline nổi tiếng, mấy em ở đó xinh như mộng luôn, nhìn đã con mắt, mày mà không vừa ý thì muốn gì tao cũng chìu - hắn nở một nụ cười đắc thắng




_Là mày nói đó nha, tao không ép






…………..






PPline 9:15pm




Bọn con gái trố mắt nhìn chiếc Mercedes-Benz SLR McLaren đỗ trước cửa, họ biết ngay ai là chủ nhân của chiếc xe đó - công tử Park Yoochun, con trai của ông chủ hãng rượu nổi tiếng của Hàn Quốc




Bước vào trong sự ngưỡng mộ và thèm muốn của các cô gái, hai người chọn một nơi dễ nhìn thấy sàn nhảy nhất để ngồi. Gọi một chai rượu hiệu, Yunho đảo mắt nhìn xung quanh




_Thấy sao?




_Ừh! Cũng tạm được




_Chỉ tạm được thôi á? – hắn ngạc nhiên - Trời, mấy em ở đây là tuyệt nhất rồi, yêu cầu mày cao quá, tao bó tay, ra sàn với tao không?




_Mày hỏi thừa




Yunho và Yoochun bước ra sàn, những bước nhảy của Yunho khiến bọn con gái trầm trồ thán phục, ngay cả những dancer ở bar cũng vỗ tay xuýt xoa tài nghệ của anh. Yoochun tuy không nhảy giỏi như Yunho nhưng hắn cũng chiếm được lòng của phái đẹp không ít




Yunho vừa nhảy vừa đảo mắt nhìn xung quanh xem có bóng hồng nào đủ tiêu chuẩn lọt vào mắt anh không, chợt, mắt anh dừng lại ở một góc khuất, một thanh niên dáng khá nhỏ nhắn nhưng nổi bậc với làn da trắng mà theo anh nó chắc chắn phải rất mịn màng, đôi môi hồng mím lại chút ít nhưng vẫn không giấu nổi sự hấp dẫn đến mê hồn, đôi mày thanh khẽ nhíu lại, có vẻ cậu không thích nơi này cho lắm, và điều đáng ngạc nhiên là cậu là nhân viên ở đây. Qua bộ đồng phục, anh dư sưc biết điều đó, một thiên thần vừa xuất hiện ư?




_Yoochun! Yoochun! Yoochun! - anh gọi hắn một cách gấp gáp




_Cái gì? - hắn gắt lên khi anh kéo hắn ra khỏi cô bạn gái hắn mới cưa được




_Ai vậy?




Nhìn theo hướng chỉ của Yunho, hắn biết người được chỉ tới là ai, thở dài hắn vỗ vai thằng bạn thân




_Mày thật có con mắt nhìn nhá, đó chính là “ bông hoa của PPLine đấy”




_"Bông hoa của PPLine” à? Cái tên rất hợp với dáng người - anh gật gù




_Nhưng tao khuyên mày nên từ bỏ ý định đi




_Sao vậy? - anh nhướng mày




_Tên đó khó cưa lắm, tao đeo nó cả tháng mà có được đâu




_Chảnh dữ vậy trời - anh háo hức - Tao khoái đó nha, càng khó mới càng có hứng thú chứ




_Nó ghét bọn nhà giàu lắm




_Sao mày biết




Câu hỏi của anh khiến hắn giật mình




_Hử? Mày không nghe tao nói gì hả? Tao đeo nó 1 tháng rồi, tất nhiên phải biết chứ, nói cho mày hay, nó ghét con nhà giàu và đẹp trai lắm, mà mày - hắn nhìn anh từ trên xuống rồi lại từ dưới lên - Mày thì quá giàu, ai mà không biết Chủ tịch Jung - người đứng vị trí số 2 trong top những người giàu nhất hành tinh chứ - hắn nhếch mép




_Nhưng tao thích, mày thừa hiểu là cái gì tao muốn thì tao phải có bằng được ah, bây giờ - anh khoát vai hắn - Mày có nhiệm vụ kể hết những gì mày biết được cho tao nghe, ok?




_Aishhhhhhhhhhhhhhhhhh! - hắn vò mái tóc vốn đã chẳng thể thẳng được của mình






………….






Trở về biệt thự của mình, anh ngâm mình trong bồn tắm nhưng tâm tư thì hướng tới tên nhân viên có vẻ mặt ảm đạm kia và cả những lời nói của Yoochun




“Nó hả? Nó tên Kim Jaejoong, thấy người phụ nữ kia không? Người mặc áo đầm mày vàng đấy - hắn chỉ tay về phía người phụ nữ đang nhảy nhót điên cuồng trên sàn - Bà đó là mẹ của nó, nghe nói là bị một tên nhà giàu dụ dỗ, hứa hẹn gì đó nên lên giường với thằng đó, sinh ra Kim Jaejoong. Nhà nó nghèo lắm, tao cũng không hiểu, đáng lẽ nó phải rất thích những đứa lắm tiền chứ, có như vậy cuộc sống mới bớt khổ, đằng này... aishhhhhhhhh!!!!!!!!!!!!!! thôi, tao chỉ biết nhiêu đó thôi, mà tao cũng khuyên mày bỏ cuộc đi, cả tao cũng không được nữa huống chi là mày”




_Kim Jaejoong? - anh đung đưa ly rươu trước mặt mình với một nụ cười khẩy - Chờ tôi nhé






……………..





Tối hôm sau




_Ya! Mày có chắc là Kim Jaejoong về lối này không? - anh thúc nhẹ tên đứng gần mình




_Dạ đúng, tới 11h là nó về ạ, ngày nào cũng vậy hết, tụi em làm maco ở đây cũng lâu nên nhân viên đi về là biết hết á - hắn vỗ ngực




_Được rồi, chừng nào tên đó ra thì y theo kế hoạch mà làm, nhớ đánh nhẹ nhẹ thôi nha mậy, tao mà đau thì tụi bât chết chắc - anh hăm he




_Dạ dạ dạ - hắn rối rít




Yunho ngồi đó chờ đợi, anh không quên nhìn lại mình. Ôi trời ơi! Lần đầu tiên trong 20 năm sống của anh, anh phải ăn mặc như một tên ăn mày. Cái quần hiệu bị cắt tanh bành khiến người ta khó mà nhận ra đó là của Hugo Boss nữa, áo pull cũng tương tự như cái quần jean nên chẳng ai có thể nhận ra nó là của Adidas, cả đôi dép Clarks của anh cũng cùng chung số phận




_Kim Jaejoong! Vì cậu mà lần đầu tiên tôi thê thảm thế đấy - anh nhủ thầm




Đúng như bọn maco nói, đúng 11h30, anh đã thấy cậu bước ra khỏi bar. Trông cậu có vẻ nhỏ nhắn hơn trong chiếc quần jean bạc màu và cái áo pull cũng đã khá cũ




_Tới rồi tới rồi, làm việc làm việc, nhớ đánh nhẹ nhẹ thôi nha - anh sốt sắng




_Dạ dạ, biết rồi biết rồi





……….





Bước ra khỏi quán bar với tâm trạng cực kỳ tôi tệ, hôm nay lại thêm vài người nhầm cậu là con gái mà chọc ghẹo cậu, chúng còn dám hỏi cậu bao nhiêu tiền một đêm cơ chứ, thật quá đáng




Đá hòn sỏi văng ra xa khi thấy chúng, cậu nghe thấy một tiếng hét nho nhỏ, chẳng buồn quan tâm, cậu định bước đi vì nghĩ rằng đó không phải là chuyện của mình, nhưng cậu chợt khựng lại khi nghe âm thanh ấy một lần nữa, nhưng nó không phải là tiếng hét mà đó là một lời van xin đứt quãng




_Làm ơn…làm ơn đừung lấy nó, nó là của mẹ tôi, làm ơn…đừng lấy nó, xin các người đó, trả cho tôi




Cậu tò mò lại gần, cậu kinh hoàng nhận ra người thanh niên đang nằm dưới đất đang cố gắng kéo lại một cái áo thun của phụ nữ, nó lem luốt và có vẻ đã rách vài chổ nhưng người đó vẫn cố gắng giành lấy, miệng thì không ngừng la lên




_Quân ác độc, mẹ tôi chết rồi mà các người cũng không tha nữa làm sao hả? đồ ác độc




Jaejoong đắn đo suy nghĩ, cậu có nên cứu người đó không? Người đó rất thương mẹ mình và muốn bảo vệ di vật cuối cùng của mẹ. Nhưng cậu cũng để ý thấy bọn trấn lột kia không ai khác là bọn maco của PPLine, chúng rất hung bạo




_Làm sao bây giờ, làm sao đây - cậu cắn môi





“BỐP!!!!!!!!!!!!!!!!!!”





Tên to con bất ngờ ngã lăn quay vì bị một cú va đập bất ngờ. Tay người thanh niên bị kéo lên một cách thô bạo, cái áo cũng bị giật phăng đi





_CHẠY MAU!!!!!!!!!





Người thanh niên không hiểu gì nhưng cũng cấm đầu chạy theo, bỏ mặt tui đô con vẫn hét ầm ĩ ở phía sau




_Tay cậu ấy ấm thật, lại mềm nữa - người thanh niên nghĩ thầm




Vận tốc được giảm lại đột ngột, Jaejoong thuộc tuýp người ốm yếu nên chạy nhanh là điều không thể với cậu, thở một cách gấp gáp, cậu chìa cái áo đã giật được từ tên maco cho người thanh niên




_Cám…hộc hộc…ơn…hộc hộc - người thanh niên vội cầm lấy chiếc áo và tiếp tục thở một cách giả tạo




_Ngồi…hộc hộc…ngồi xuống đi…hộc hộc - Cậu ngồi phịch xuống đất thở hổn hển - Cậu tên gì?




_Yunho! Jung Yunho, còn cậu - anh lấy lại nhịp thở




_Kim Jaejoong




_Cám ơn




_Không có gì




Bây giờ cậu mới có dịp nhìn rõ người thanh niên mình vừa cứu, trông anh ta tả tơi như xơ mướp, đầu tóc rồi bời, quần áo rách bươm, trong thâm tâm cậu, một sự đồng cảm nho nhỏ dành cho anh - “không ngờ anh ta còn nghèo hơn mình” - cậu nghĩ thầm




“Hoàn thành bước một, xuất sắc” - anh nghĩ thầm




_Tôi đi đây, anh cẩn thận nha




Cậu dợm bước đi thì một bàn tay kéo vội cậu lại




_Cậu Kim



_Chuyện gì? - cậu quay lại mà không để ý bàn tay mình đang nằm gọn trong tay anh



_Cậu có thể đi với tôi lại chổ này không?



Jaejoong mở to đôi mắt vốn chẳng nhỏ bé gì nhìn người thanh niên trước mắt mình



_Đi đâu?



_Mộ mẹ tôi - anh nói với giọng buồn buồn




Nhìn gương mặt buồn bã của anh, bất giác cậu gật đầu đồng ý




Yunho đưa cậu đến một nghĩa trang nhỏ dành cho những người nghèo, cậu vốn rất sợ ma và giờ này đã gần 12h đêm nên cậu rất sợ, cứ níu lấy tay anh. Cậu tự chửi sự ngu ngốc của mình khi nghe lời của Yunho mà đi đến đây. Yunho mỉm cười một cách sung sướng khi những ngón tay thon thả ấy lồng vào tay mình thật chặt



_Tới rồi



Cậu giật mình khi nghe câu nói của anh



_ Àh há



Đặt cái áo xuống nấm mộ đất , anh khẽ run lên - Mẹ ơi, con mua được áo cho mẹ rồi, mẹ vui nhé



Anh nói thầm nhưng trong không gian yên tĩnh như thế này thì cạu có thể nghe thấy tất cả. Lặng lẽ đặt tay lên đôi vai anh, cậu an ủi



_Đừng buồn Yunho ah, chết là hết, mẹ cậu mà thấy cậu như vậy thì bà cũng không yên tâm đâu



Quệt nước mắt, Yunho nói khẽ



_Lúc còn sống,mẹ tôi thích nhất là cái áo này nhưng…nó mắc quá, tôi mua không nổi, đến khi tôi mua được thì…. - anh gục mặt



_Đừng buồn nữa - Jaejoong siết nhẹ vai anh



_Bây giờ, bọn cho vay nặng lãi siết hết đồ trong nhà rồi, cả nhà cũng lấy luôn, tôi….



Jaejoong thật sự cảm động, cổ nhân có câu” mình nghèo còn có người nghèo hơn” quả chẳng có sai chút nào cả, cậu ngồi xuống cùng Yunho, nỗi sợ hãi khi bước vào nghĩa trang cũng tan biến đâu mất



_Đừng buồn Yunho ah, người đã mất thì không thể sống lại đâu, nếu cậu không chê thì cậu có thể ngủ ở nhà tôi đêm nay



_Cậu Kim… - anh nhìn cậu với đôi mắt ngấn nước



_Cứ gọi tôi là Jaejoong nếu anh muốn - cậu mỉm cười, một nụ cười cảm thông và dịu dàng



_Jaejoong! Tôi…tôi…cám ơn cậu, cám ơn



Yunho ôm chầm lấy Jaejoong vào lòng, anh không ngờ mọi chuyện lại diễn ra một cách tốt đẹp như thế, “ cám ơn nhé, không biết là ai nhưng cũng cám ơn , lần sau tôi sẽ đốt nhiều giấy tiền vàng bạc để tạ ơn nhé” – anh nhủ thầm



Thế là Jaejoong bất đắt dĩ đưa Yunho về nhà, Yunho không giấu khỏi ngạc nhiên khi trông thấy nhà Jaejoong, nó không to bằng cái toilet nhà anh nữa, bên trong có vẻ rất sạch sẽ và ngăn nắp nhưng chúng không ngăn nổi mùi gỗ ẩm mốc bốc lên xộc thẳng vào mũi anh khiến anh nhăn mặt chun mũi lại



_Có chuyện gì sao? - Jaejoong nghiêng người hỏi



_Ơ…không, nhà của Jaejoong to hơn nhà của tôi nữa - anh lấp liếm



Cậu cười hì rồi mở cửa phòng mời anh vào. Thề có chúa là anh chưa bao giờ thấy ai sở hữu nụ cười đẹp đến mê hồn như thế trước đây



_Vào đi - cậu nắm tay anh kéo vào



Bước vào phòng, anh không thể nào nghĩ rằng con người ta có thể ngủ ở một nơi như thế này, gớm ghiếc quá



_Tôi có phiền Jaejoong không? - anh ngồi xuống, mắt vẫn dán vào người thanh nên đang loay hoay soạn chăn nệm ra



_Có phiền gì chứ, nhà tôi chỉ có mẹ và tôi thôi, mẹ thì có khi đi tới sáng mới về, anh cứ thoải mái đi, bạn bè mà, giúp nhau lúc hoạn nạn chứ - cậu vừa cười vừa trải nệm ra sàn



Nhìn tấm nệm, Yunho không khỏi kinh hoàng, tấm nệm lót ngủ trưa cho con Misa của ông quản gia nhà anh còn dày hơn tấm nệm này nữa, trời lại lạnh như vậy thì làm sao mà ngủ đây?



_Cậu ăn gì chưa? - Jaejoong hỏi



Yunho vẫn còn đang đắm đuối nghĩ về tấm nệm nên vẫn không để ý lời cậu hỏi



_Yunho? Yunho? - Jaejoong đưa tay qua lại trước mặt anh với gương mặt khó hiểu



_Hả? à…ờ? Chuyện gì thế Jaejoong?



_Tôi hỏi cậu ăn cơm chưa? Sao mà đần ra vậy? Suy nghĩ ah?



_Tôi đang nghĩ xem ngày mai tôi phải sống như thế nào đây - anh thở dài



_Chuyện đó để tính sau đi, cậu ăn gì chưa?



_Chưa! - anh cười



_Đi theo tôi, tôi nấu cho anh ăn



Thế là anh lon ton đi theo cậu vào nhà bếp, nói nhà bếp cho sang chứ chỉ cần bước ra khỏi phòng Jaejoong là tới nhà bếp



_Hôm nay ăn trứng chiên cà nhé



Jaejoong cặm cụi làm thức ăn mà không để ý gương mặt nhăn nhó của Yunho





Yunho’s POV




_Ôi trời ơi! Cái này được gọi là nhà ư? Không bằng cái phòng tắm nhà mình nữa, tuy gọn gàng thật nhưng hôi quá, gỗ gì mà mốc cả lên. Ôi là trời, nhà bếp ư? Sao mà ghê quá, cái gì? Ăn trứng chiên với cà ah? Món đó chỉ để cho con Misa thôi, ôi ghê quá, nghèo gì mà nghèo dữ vậy trời? Mình đang hối hận đây, cua ai không cua lại cua ngay một đứa nghèo rớt mồng tơi thế bày, mày điên rồi Yunho ơi, mày điên rồi




End Yunho’s POV





_Xong rồi, ăn thôi




Câu nói hớn hở của Jaejoong phá tan đi dòng suy nghĩ của anh, nhìn lại dĩa trứng chiên với cà, anh thật sự không dám nuốt



_Ăn đi, không biết mẹ tôi về chừng nào nữa nên cứ ăn tự nhiên đi nha - cậu tươi cười dọn chén bát ra cho anh và cậu



Ngồi xuống ăn một cách ngon lành trong khi anh méo miệng nhìn cậu, Jaejoong chỉ ngoài cái nước đẹp ra thì cái gì cũng tệ cả, anh cảm thấy hối hận khi chơi trò này rồi, chắc mai anh lặn quá



_Ờ…ờ…cám ơn



Yunho khổ sở đưa bát cơm lên miệng, gấp một miếng nhỏ trứng, anh rụt rè cho vào miệng



_Sao gấp ít vậy? - Jaejoong nhìn anh một cách khó hiểu - Không ngon ah?



_Không - Yunho vội bỏ đũa xuống một cách nhanh chóng và thầm cám ơn câu nói của Jaejoong - Chỉ là… - anh gãi đầu - Tôi ăn ít đồ ăn lắm,nghèo mà



_Àh, không sao đâu, là con trai phải ăn nhiều một chút mới có sức chứ, ăn đi, anh mạnh lên



Cậu hăng hái gấp cho anh một miếng trứng to bỏ vào chén. Thú thật, cậu chưa thấy người nào như anh, thật thà, chất phát và rất lịch sự, trong lòng cậu tự hỏi tại sao một người tốt như vậy lại có số phận đáng thương đến thế chứ



Yunho gượng gạo đưa chúng lên miệng, ngay sau khi nếm chúng, điều tồn tại trong đầu anh bây giờ chỉ còn hai chữ “ QUÁ NGON”



_Ngon quá, cậu nấu ngon quá Jaejoong ah!



Anh gấp lấy gấp để và nhét tất cả chúng vào trong miệng nhai ngấu nghiến giống như đứa trẻ bị bỏ đói lâu ngày, anh cũng không để ý nãy giờ vài hột cơm đang yên vị trên mép anh, Jaejoong thấy thế thì không khỏi bậc cười khúc khích



_Ăn từ từ thôi, coi chừng mắc nghẹn đó



Yunho ngỡ ngàng khi tay cậu chạm vào mặt anh, nó…dịu dàng quá, ấm áp quá, nó khiến anh ngẩn ngơ



Cậu mỉm cười lắc đầu nhìn anh rồi tiếp tục ăn bát cơm còn dở của mình.





Jaejoong’s POV



_anh chàng này thú vị thật



End Jaejoong’s POV






Yunho’s POV



_Có lẽ mình nên tiếp tục kế hoạch, thật là…tuyệt vời



End Yunho’s POV





Bữa cơm diễn ra một cách nhanh chóng, cả hai cũng nói về nhau khá nhiều và jaejoong phải gọi yunho bằng anh vì anh lớn hơn cậu 2 tuổi và Jaejoong cứ cười suốt vì từ trước đến nay cậu thường ăn cơm một mình.




_No quá đi - Yunho buông bát cơm sau khi cái nồi đã sạch sẽ với một câu la to



_Trông anh có vẻ đã không được ăn nhiều ngày phải không? - Jaejoong mỉm cười thu dọn bát dĩa



_Vâng, tôi chưa từng ăn món này bao giờ trước đây cả, ngon lắm



_Đừng có nịn tôi nhé, thôi ăn xong rồi đi ngủ, đã gần 1h sáng rồi, mai tôi sẽ dẫn anh đi làm chung với tôi luôn, kiếm cho anh việc làm cho anh đó



_Làm việc? Ngày mai - anh ngớ người





Yunho’s POV



_Phải không đó? Đi làm? Nói cho biết nhé, bổn thiếu gia này đi làm từ khi 15 tuổi rồi đấy, biết kiêm tiền tỉ cho công ty rồi đấy nhé nhưng là ngồi phòng máy cơ, bắt tôi lao động tay chân hả? Còn khuya, nhưng…làm cách nào để từ chối đây?



End Yunho’s POV





_Ngủ đi, mai phảy dậy sớm đấy



Yunho định nói lại nhưng Jaejoong đã ngủ rồi



_Ngủ rồi ah? - anh nằm xuống cạnh cậu



Lúc này Yunho mới có dịp nhìn ngắm cậu thật kỹ càng, quả thật, cậu rất xinh đẹp, một vẻ đẹp thanh khiết tựa hồ như thiên sứ vậy. Đôi mày thanh mãnh, đôi mắt hai mí to và dài, sống mũi cao, làn da trắng như men sứ và đẹp nhất là quả cherry kia, nó mới xinh đẹp và khiêu khích làm sao, nó thách thức bất cứ ai khi nhìn thấy nó. Bây giờ Yunho mới suy nghĩ lại, lúc đầu anh chỉ có ý định đùa với Jaejoong vì anh nghe Yoochun nói hắn đã đeo theo cậu cả tháng trời mà không được, anh muốn cho hắn thấy cái gì anh cũng làm được hết, cái gì anh cũng hơn hắn. Anh sẽ cưa đổ cậu rồi vứt bỏ cậu giống như những người khác, nhưng nhìn vẻ mặt thanh thản của cậu ngay lúc này, anh không nỡ làm cho một thiên thần như thế phải rơi nước mắt



Bổng dưng anh cảm thấy mi mắt nặng trĩu





Yunho’s POV



_Cái nệm thì mỏng, cái chăn cũng mỏng, nhưng không sao, nể tình chủ nhân của các ngươi nấu ăn ngon nên ta nằm đấy



End Yunho’s POV





………………






5h sáng



_Anh Yunho, dậy di



Jaejoong vừa lắc vai anh vừa lo thu dọn chăn nệm lại



_Ư…mấy giờ rồi?



_5h rồi



_Ư…phiền quá đi, ông còn gọi tôi nữa là tôi đuổi việc luôn, còn nữa…đổi chăn nệm cho tôi luôn, nệm gì mà cứng ngắc - Anh xoay lưng về phía Jaejoong mà cằn nhằn



Jaejoong mỉm cười với một Yunho đang nói mớ “ có vẻ anh ta đang mơ mình giàu có đây mà” - cậu nghĩ thầm



_Dậy thôi Yunho ah, sắp tới giờ làm rồi



Jaejoong lắc lấy lắc để anh khiến anh không thể nào ngủ được nữa, bật dậy một cách bực bội, cái lưng đau nhức kinh khủng, đây là lần đầu tiên nó nằm trên một “tấm nệm” cứng đến thế



_Chuyện gì vậy? Trời chưa sáng mà! - anh ngái ngủ



_Dậy đi giao báo với tôi, tối qua tôi hứa là tìm việc cho anh mà, bây giờ tôi làm việc gì thì dẫn anh làm việc đó - Jaejoong vừa lục lọi trong tủ và lấy ra một bộ quần áo khá cũ nhưng tươm tất, không rách như bộ đồ anh đang mặc



_Anh mặc đi, bộ này bạn tôi mua cho tôi nhưng nó quá rộng, có lẽ anh mặc vừa đấy



Yunho gượng gạo đón lấy bộ đồ, sờ vào lớp vải, anh cảm thấy vô cùng khó chịu, nó thô ráp và xấu xí, anh tự hỏi bản thân tại sao lại vạch ra cái kế hoạch này chứ, anh lại hối hận rồi



Bước ra khỏi nhà trong cái rét kinh khủng nhất mà anh từng biết, trước đây, chưa bao giờ anh dậy sớm đến như vậy, chưa bao giờ anh phải ngủ với chăn nệm khô ráp như vậy, chưa bao giờ anh mặc những bộ đồ tầm thường đến như vậy, anh lại hối hận nữa rồi



_Chúng ta đi đâu đây Jaejoong? - anh vừa nói vừa phà hơi vào hai bàn tay cho ấm



_Đến tiệm báo, lấy báo đem giao - Jaejoong rụt vai lại đế tránh cái rét kinh người





Yunho’s POV



_Ôi trời ơi, tôi chết mất thôi! Jaejoong, đợi tôi cua được cậu rồi, cậu sẽ chết với tôi, chờ đấy



End Yunho’s POV





Thế là buổi sáng hôm ấy, anh và Jaejoong phải đạp xe đi đến từng nhà giao báo, do không rành đường nên anh cứ quăng đại. Sau khi giao báo, Jaejoong lại đưa anh đi đến vài chổ làm khác, nào là tiệm café, tiệm giặt ủi, quán trà. Đến khi hai người về tới nhà thì trời đã sụp tối, cái lưng của Yunho mỏi nhừ, nó hành hạ anh suốt trên đường về, một người từ trước tới giờ chưa động móng tay như anh hôm nay lại làm việc quần quật từ sáng tinh mơ đến chiều tối mịt, lại ăn những món ăn mà anh cho nó là hạ cấp nữa chứ



_Tôi phải đi làm nữa, anh có đi không?



_Ở đâu? - anh ngao ngán hỏi



_Ở PPLine, tôi làm bồi bàn ở đó



_Cậu đi đi, tôi cảm thấy mệt lắm - anh ngã người xuống sàn thở một hơi dài



_Ừh, vậy tôi đi, nhé, có gì anh tự nấu ăn, hình như hôm nay anh cũng được nhiều tiền lắm phải không?



Yunho móc trong túi ra số tiền đã bị nhàu lại thảy trên sàn



_nhiêu đây nè, không biết có nhiều không nữa



Jaejooong tỉ mỉ làm thẳng từng tờ cho anh rồi xếp chúng lại một cách gọn gàng



_Tiền quý lắm, đừng có nhàu như vậy! thôi tôi đi đây, anh nghỉ nhá, nếu có người phụ nữ nào vào nhà thì đó là mẹ tôi đấy, tôi đi đây, ah, ngày mai tôi sẽ cho anh mộ bất ngờ nhá



Jaejoong không quên tặng cho anh mọt cái cười bí hiểm trước khi đi khiến anh cũng khá tò mò



Đợi Jaejoong đi khuất, anh vội chạy ra ngoài và đón một chiếc taxi vip



_số 77 ngoại ô Seoul






..........................






Ngâm mình trong chiếc bồn tắm sang trọng ngay sau khi về tới biệt thự, Yunho cảm giác như các cơ của mình được giãn ra hết mức, anh không thể ngờ cuộc sống của những người nghèo khó lại cực khổ đến thế, anh càng không ngờ một người có vóc dáng mảnh khảnh và khá nữ tính như Jaejoong lại có thể làm được ngần ấy công việc mà không than van một lời



“I can't wait no more, Got this feelin' in my mind, Baby I'm gonna call you up, And yes I know it's late at night…”



Yunho với tay lấy cái điện thoại đời mới đã bị bỏ lại hôm qua, nhìn vào màn hình, anh cười khẩy



_Hi!



_Sao rồi nhóc? Cua được không? - tiếng Yoochun vang lên lanh lảnh, hình như hắn đang ở sàn nhảy



_Chưa, nhưng cũng sớm thôi, ê, qua tao đi, tao kể cho mày nghe



_Nhưng tao đang vui mà! - hắn nói với vẻ khá luyến tiế



_Qua đi, mau lên



Lưỡng lự một hồi, hắn cũng ừh



15 phút sau, hắn nhấm nháp lon bia mà anh thảy cho hắn và chầm chậm tiêu hóa những gì mà anh đang kể cho hắn nghe



_Thế đấy! - anh kết thúc câu chuyện bằng một cái nhếch mép nguy hiểm



_Tao phục mày thiệt! Ai đời một đại công tử như mày lại có thể vứt bỏ mọi thứ để lấy lòng người đẹp đâu chứ - hắn nói với giọng thán phục



_Quá khen quá khen - anh phá lên cười với vẻ đắt ý lắm - Tao chỉ muốn hơn mày thôi nhóc ah, mày cua không được thì để tao, nhưng mới đầu tao cũng có ý định bỏ cuộc nữa, nghèo gì mà nghèo thấy sợ luôn, nể thật - anh gật gù



Yoochun im lặng một lúc để anh nói, chợt hắn nhìn anh, gương mặt nghiêm túc hẳn



_Yunho! - hắn gọi



_Huh? - anh nhướng mày



_Nếu mày cua được nó thì làm sao mày nói với nó mày là con nhà giàu đây? Mày không thấy cách mày hay nhưng nó cũng quá tàn nhẫn không? Mày đang lấy lòng tin của người khác làm thú vui cho bản thân đấy, biết không



Yunho thật sự ngạc nhiên khi anh nghe thấy Yoochun nói như vậy, và…vấn đề anh chưa nghĩ tới bao giờ cả, chỉ biết phải cua được Jaejoong thôi, còn kết quả thì…



_Tao cũng không biết, nhưng nếu thành người yêu rồi thì Jaejoong sẽ phải rất cảm động khi biết tao vì cậu ấy mà như thế đấy! - anh ngã người ra sao ghế cười cầu hòa - Mà sao hôm nay Park công tử của tôi triết lý thế nhỉ, không phải mày cũng như tao sao? Vì thế chúng ta mới là bạn đấy! - anh nhướng mày



_Đồng ý là tao ăn chơi nhưng tao không như mày, tao không thích như thế Yunho ah! - giọng hắn nghiêm túc đến lj khiến Yunho bất giác thấy sợ



_Nói gì thế! Thôi, tao đi về nhà Jaejoong đây, không thôi cậu ta nghi ngờ



Anh đứng lại và toan bước ra cửa thì hắn lại nói với theo



_Nghe tao đi, điều đó không tốt đâu, tao theo Jaejoong khá lâu, cậu ta là một người tốt, cậu ta không đáng bị như vậy đâu, Yunho ah



Anh bước vội ra cửa và bắt lấy chiếc taxi vip, trong đầu không khỏi thắc mắc tại sao thằng bạn lại tỏ thái độ như thế



_Quỷ gì thế này, tu ah - anh nhủ thầm



Anh chạy vội vào cổng sau khi đã trả tiền taxi, anh chợt thấy lạ vì trước khi anh đi, hình như anh đã khóa cửa và tắt tất cả đèn trong nhà rồi nhưng trước mắt anh là cánh cửa đang mở và đèn trong nhà được bật sáng toanh



_Cái quái gì vậy?



Chợt anh nhớ lại lời Jaejoong trước khi cậu đi làm



“Nếu có người phụ nữ nào vào nhà thì đó là mẹ tôi đấy”



_Có lẽ là bà ta - anh nghĩ thầm trong đầu rồi bước vào nhà - Tôi về rồi đây Jaejoong - anh cố ý la to để gây sự chú ý



Thật đúng với dự đoán của anh, một người phụ nữ tầm 40 bước ra trong bộ vái ngủ màu đỏ sạc sỡ, mái tóc uốn đến xoăn tít lại và đôi mắt nhắm hờ bước ra khỏi căn phòng kế bên phòng Jaejoong



_Ai đó? Tìm Jaejoong có việc gì?



_Dạ? Cháu chào bác, cháu là Yunho, bạn của Jaejoong,. Jaejoong cho cháu ở nhờ nhà cậu ấy vài hôm ạ! - Yunho cúi người chào một cách lịch sự



_Vậy ah! Thằng Jaejoong đi làm chưa về, cậu tự nhiên đi ha



Nói rồi, bà thờ ơ vào phòng, đến lúc này Yunho mới vào phòng của anh và Jaejoong, nằm xuống sàn nhà cứng ngắt và lạnh lẽo, anh nhíu mày



_Bà ta không có nét nào sắc sảo hết, lại chẳng có duyên ăn nói, chắc chắn là Jaejoong giống bố rồi, mà từ hồi vô tới giờ mình chưa hỏi cậu ấy về bố nhỉ? Mà cần quan tâm chi chứ, mục tiêu của mình là cậu ta cơ mà - anh thở ra - Nhưng…tò mò quá, về phải hỏi mới được, không thì mình chết vì tò mò quá đi



Hôm nay Jaejoong về sớm hơn mọi ngày, cậu bước vào nhà thật khẽ và bước vào phòng cũng thật khẽ, đến nỗi cả Yunho cũng không hay biết



_Yunho! - cậu gọi khẽ



Tiếng gọi của cậu khiến Yunho giật mình, anh ngồi phắt dậy, trong ánh sáng lờ mờ của trăng, gương mặt cậu chẳng khác nào một con quái vật, bất giác anh định hét lên thì bị một vật chặn lại ngang miệng



_Suỵt! Jaejoong nè, đừng có hét lên



Nghe cậu nói vậy, anh thở phào nhẹ nhõm, trên đời này, Yunho không sợ gì hết, chỉ được có cái là sợ ma mà thôi, may cho cậu là đã nói sớm nếu không cậu sẽ phải tốn tiền mua cho anh cái hộp dài dài hình chữ nhật rồi



_Cậu là tôi hết hồn luôn - anh vừa nói vừa vuốt ngực



_Xin lỗi nha, nhưng tôi không muốn đánh thức mẹ tôi dậy



Jaejoong ngồi phịt xuống sàn mà không buồn bật đèn lên



_Sao cậu biết mẹ cậu về hay vậy?



_Nhìn đôi giày ngoài cửa là biết liền



Lúc này Yunho mới đứng dậy bật đèn, anh như chết lặng khi thấy trên cơ thể cậu có rất nhiều chổ bần tím



_JAEJOONG! CẬU SAO VẬY?



Anh vội chạy lại khi một vài giọt máu rơi từ khóe miệng cậu



_Suỵt! nhỏ thôi - cậu đưa tay lên miệng ra dấu cho anh



_Cậu sao vậy? Ai đánh cậu ra nông nổi này?



Không biết vì sao, Yunho cảm thấy giận dữ tột độ, có kẻ dám động vào “đồ” của anh và tệ hơn là khiến “đồ” của anh chảy máu, cơn giận càng ngày càng tăng khi anh chạm tay vào những vết thương của cậu



_May quá, bị thương cũng không nặng lắm, Yunho! Anh lấy dùm tôi hộp bông băng trong tủ đi, cám ơn



Yunho vội chạy lại tủ, lấy nó ra và lao đến cậu với vận tốc ánh sáng



_Cậu để tôi làm cho, ai đánh cậu ra nông nổi này vậy trời! - anh vừa thấm oxi già vào bông gòn vừa lau chậm vết thương cho cậu, anh để ý mỗi cái nhíu mày của cậu, mỗi cái hít hà của cậu



_Nhẹ thôi Yunho, nhẹ thôi, rát lắm đó, tôi sợ nhất là đau đấy - cậu xuýt xoa



_Ai khiến cậu thế này? - anh gằn giọng



_Không biết nữa, tôi đang đi thì bị chặn đường, bị trấn lột rồi mém bị… - cậu ngập ngừng - Ờh…thì tôi chống trả lại nên ra như thế này nè, cũng may là không mất gì hết - Cậu cười tươi khi lấy xấp tiền trong túi ra



Những lời cậu nói khiến anh chết sững, vì mấy đồng bạc lẻ đó mà Jaejoong ra nông nổi này ư? Rốt cục cậu ấy sống mười mấy năm trời trên thế giới này một cách yên ổn là nhờ đâu vậy trời?



_Mai mốt đừng có liều như vậy nữa, bọn nó muốn tiền thì cứ đưa tiền di, tội gì mà chịu như thế này chứ - anh bực bội nói, tay thì không ngừng xoa xoa các vết bầm trên tay Jaejoong



_Nhưng tiếc lắm



Yunho hừ một tiếng rồi mang hộp bông băng cất vào tủ



_Cậu ăn gì chưa? Tôi có mua bánh về nè



Jaejoong đưa cho Yunho một cái bánh nướng, anh thề là trong suốt 20 năm sống của anh, anh chưa từng thấy loại bánh nào kinh khủng như thế này



_Ngon lắm đó, ăn đi



Jaejoong cắn một miếng và nhai ngon lành, bất giác anh phì cười rồi cũng ăn nốt



“Nể chủ nhân nên tao mới ăn mày đấy” - anh nghĩ thầm



_Àh, Jaejoong này! Bố cậu đâu mà sao tôi không thấy vậy?



Câu hỏi của Yunho khiến một Jaejoong đang vui vẻ bổng chốc trở nên u ám, nhận thấy điều đó, anh vội xua tay



_Không, không có gì, nếu cậu không muốn nói thì thôi, tôi chỉ hơi tò mò thôi



_Ông ấy đi rồi - cậu đáp thật nhẹ - Tôi cũng không biết mặc ông ấy nữa, chỉ nghe mẹ tôi nói, hai người lấy nhau lâu rồi mà toàn là có thai con gái, ông ấy đã đưa mẹ tôi đi phá thai 9 lần rồi, đến khi mẹ tôi mang thai tôi, đi siêu âm thì vẫn là con gái nên ông giận quá, bỏ đi rồi



_Nhưng cậu là con trai mà - Yunho không giấu nổi vẻ ngạc nhiên



_Thì…khi mẹ sinh ra tôi mới biết tôi là trai, còn khi đi siêu âm thì người ta nói con gái



_Thảo nào cậu đẹp đến thế - Yunho thì thầm



_Nhưng nói tôi là con trai thì cũng không đúng lắm



_Hả? - Yunho ngạc nhiên



_Mấy tháng trước tôi có đi khám ở bệnh viện, bác sĩ nới với tôi là tôi có tử cung, có buồng trứng… - cậu ngập ngừng



_Vậy là… - anh lấp bấp - Cậu có thể có con ư?



_Ừh, nên sau này, có lẽ tôi sẽ lấy chồng chứ không lấy vợ được



_Àh, ra là vậy - Yunho gật gù



_Ăn đi - cậu dí dí miếng bánh vào tay anh



_Mà khoan, hồi chiều cậu nói tối mai có bất ngờ cho tôi, là bất ngờ gì vậy? - Yunho hí hửng



_Tới đó biết, tôi ăn xong rồi, đi tắm rồi đi ngủ đây, ai còn dậy sớm đi làm nữa, anh ngủ luôn đi



Cậu nói một hơi rồi đi thẳng vào nhà bếp, trong phòng, anh cũng ngoan ngoãn lấy chăn nệm ra nằm sẵn



_Mệt quá, ngủ thôi - anh nhủ thầm



Giấc ngủ đến với anh gần như ngay lập tức vì hôm nay quả thật là một ngày rất mệt mỏi với anh, đến khi Jaejoong vào thì anh đã ngái o o rồi




-------------------TBC---------------------

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Long fic] Người Tôi Yêu   

Về Đầu Trang Go down
 
[Long fic] Người Tôi Yêu
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Sinh nhật Duy Long
» [Clip] Lý Tiểu Long dùng Côn Nhị Khúc quẹt diêm và đánh bóng bàn
» Cán bộ của Đài PTTH Long An đặt camera quay lén chị em
» Kênh 56 của VTC ko bắt được sóng tại Long An !
» [Thắc mắc]ĐÀI TRUYỀN HÌNH VĨNH LONG?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: fanfic :: Complete fic-
Chuyển đến